DS34B.TK Diễn đàn lớp Dân Sự 34B ĐH Luật TPHCM
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI FORUM LỚP DÂN SỰ 34B TRƯỞNG ĐẠI HỌC LUẬT TPHCM

DS34B.TK Diễn đàn lớp Dân Sự 34B ĐH Luật TPHCM


 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» Phần mềm học 3000 từ vựng tiếng anh thông dụng nhất - 100% Hiệu Quả
by thongpro31 Sat May 16, 2015 2:03 pm

» Cơ hội để sinh viên khoá sau tiếp tục sử dụng diễn đàn
by Admin Sun Mar 16, 2014 10:59 pm

» Sài Gòn Web Đẹp - Chuyên cung cấp sỉ lẻ Smart phone và thiết kế website trọn gói cho cá nhân, doanh nghiệp và tổ chức với giá siêu rẻ
by Admin Fri Sep 13, 2013 10:17 am

» Thông báo về lễ tốt nghiệp
by Admin Wed Aug 28, 2013 2:29 pm

» Thông báo tuyển chuyên viên luật tại Quảng Ngãi
by Admin Wed Aug 28, 2013 2:22 pm

» Chủ đề: THẺ VISA TRẢ TRƯỚC (PREPAID CARD)
by kaka Sun Aug 25, 2013 6:19 pm

» Quy trình tổ chức Lễ bế giảng và trao bằng tốt nghiệp cho sinh viên hệ chính quy
by ronaldo Sun Aug 25, 2013 12:24 pm

» Tuyển cộng tác viên đăng tin quảng cáo làm việc tại nhà
by ronaldo Sun Aug 25, 2013 12:24 pm

» Chủ đề: THẺ VISA TRẢ TRƯỚC (PREPAID CARD)
by ronaldo Sun Aug 25, 2013 12:21 pm

» Nghị quyết mới môn LTTDS
by Ngo Tam Sat Jun 29, 2013 11:27 pm

» THÔNG BÁO VỀ LỊCH ÔN TẬP VÀ THI TỐT NGHIỆP
by Admin Thu Jun 27, 2013 11:32 am

» Điểm bộ phận TTHS
by Admin Thu Apr 25, 2013 7:48 pm

» Về đề thi môn TTHS (Mới nhất)
by Admin Mon Apr 08, 2013 10:48 pm

» Nhanh tay click - ăn cháo sạch dài lâu
by 4TCenter Fri Mar 29, 2013 2:55 pm

» Ôn tập TTHC
by Admin Thu Mar 28, 2013 7:15 pm

Monthly Hot Music

Top posters
kaka
 
ronaldo
 
Admin
 
hoàngngấn
 
EnbacMIG
 
MoonQn307
 
darkcrystal_hongxuan
 
heomoiden
 
thuha_qt
 
vanlinh
 
Advertisements
Lượt truy cập
thiết kế website giá rẻ Smart phone giá sốc
SEO website 
Liên kết
May 2018
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar

Share | 
 

 Những câu chuyện ý nghĩa

Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6 ... 11, 12, 13  Next
Tác giảThông điệp
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Những câu chuyện ý nghĩa   Tue Sep 20, 2011 7:38 pm

First topic message reminder :


Tình bạn
--------------------------------------------------------------------------------

Hai người bạn đi trên con đường vắng vẻ,đến một đoạn họ có môt cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình,người kia đau nhưng không nói một lời,anh viết lên cát : "Hôm nay người bạn thân nhất của tôi đã tát tôi "
Họ tiếp tục đi,đến một con sông họ dừng lại và tắm ở đây,anh bạn kia chẳng may bị vọp bẻ và sắp chết đuối,may mà được người bạn cứu,khi hết hoảng sợ,anh viết lên đá:"Hôm nay người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi:"Tại sao khi tôi đánh anh,anh viêt lên cát,còn bâ giờ anh lại viết lên đá?"
Mỉm cười,anh đáp lại:"Khi một người bạn làm chúng ta đau,chúng ta hãy viết điều đó lên cát,gío sẽ thổi chúng đi cùng sự tha thư...Và khi có điều gì to lớn xảy ra,chúng ta nên khắc sâu nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim,nơi không có ngọn gió nào có thể xóa nhòa được...."
Hãy học cách viết trên đá và cát....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Wed Sep 28, 2011 10:59 am

Đây là một bức thư của một người cha gửi cho con trai của mình có nhan
đề là : "Làm cha nên nhớ..."

"Con ơi ! Con ngủ,má đỏ kề tay, tóc mây dính trên trán. Cha mới lén vào
phòng con... Cha muốn thú tội với con: lúc nãy khi đọc báo bên phòng sách
đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha. Cha đã hơi nghiêm khắc với con
hôm nay. Sáng ngày, trong khi con sửa soạn sách vở đi học, cha đã rầy con
chỉ vì con quệt chiếc khăn ướt lên đầu mũi con thôi, cha đã mắng con vì giầy
con không đánh bóng, cha đã la con khi con ném đồ chơi của con xuống
đất.

"Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa : con đánh đổ sữa, con nuốt
vội mà không nhai, con tỳ khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều
quá... Khi đi, con quay lại chào cha: "Thưa cha con, con đi !" và cha đã cau
mày: "Ngay người lên !".,

"Buổi tối, khi đi làm về, cha thấy con đang chơi bi ngoài đường, đầu gối quỳ
xuống đất, tất rách hở cả chân. Cha đã làm nhục con trước mặt bạn bè, bắt
con đi trước mặt cha đến tận nhà... "Tất đắt tiền, nếu mày phải bỏ tiền ra
mua, mày mới tiếc của ma giữ gìn nó !" (Con thử tưởng tượng xem, có ai là
cha mà lại mắng con như vậy không?).

"Rồi con nhớ không? Tối đến, trong khi cha đọc sách, con rón rén vào phòng
cha. Cha ngừng lên, giọng bất bình hỏi : "Cái gì ?" .

"Con không trả lời gì hết, nhưng trong một lúc xúc động không nén lại được,
con chạy lại, bá cổ cha, ôm cha với tình yêu thương mà trời phật đã làm
nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha đã không làm nó héo hon
được... Rồi thì con lại chạy lên cầu thang.

"Con ạ ! Chính cái lúc đó quyển sách ở trên tay cha rơt xuống và một nỗi sợ
ghê gớm xâm chiếm tâm hồn cha. Cái thói hay chỉ trích, trách mắng đã làm
cho cha thành như vậy đó : thành một người cha gắt gỏng. Cha đã phạt con
vì con còn quá trẻ con mà cha bắt con làm như người lớn. Không phải cha
không thương con đâu, nhưng cha đã đòi hỏi ở một đứa trẻ như con nhiều
quá, cha đã xét con theo gần bốn mươi năm kinh nghiệm sống của cha.

"Mà tâm hồn của con đại lượng, cao thượng, trung thực biết bao ! Trái tim
của con tuy nhỏ bé mà mênh mông biết bao. Chỉ một sự hăm hởtự nhiên
chạy lại hôn cha trước khi đi ngủ cũng đủ chứng minh điều đó. Thôi, cha
con mình quên những chuyện khác đi... Tối nay cha hối hận lắm, ngồi nép
bên giường con.

"Cha biết nếu con có nghe những lời cha nói với con đây thì con cũng chẳng
hiểu gì nhưng ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thật sự là một người cha ; cha
sẽ là bạn của con, khi con cười cha sẽ cười, khi con khóc cha sẽ khóc. Và
nếu cha co muốn trách mắng con thì cha sẽ mím chặt môi, và sẽ lặp đi lặp
lại rằng :
-Con chỉ là một đứa trẻ con... một đứa trẻ con !

"Cha có lỗi, cha đã coi con như người lớn. Bay giờ nhìn con nằm trên
giường, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một đứa trẻ con.

"Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con... Cha đã
đòi hỏi con nhiều quá, nhiều quá lắm...".











~~~~~~~~~~~~~~~ Chữ Ký ~~~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Wed Sep 28, 2011 10:59 am

Không Chịu Buông Tay

Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè
ở Florida, một cậu bé quyết định đi
bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng
mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ hãy
ào xuống, bơi ra giữa sông mà không
để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại
phía sau!
Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong
nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng
hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càn
gần cậu con trai hơn!
Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh
gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi
bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai.
Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra
con cá sấu và bơi ngược trở lại về
phía bờ-nơi người mẹ đang hoảng hốt
đứng chờ.
Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới
bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp
được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ
chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu.
Và bắt đầu một trận kéo co không cân
sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất
nhiều, nhưng người mẹ còn quá nhiều
tình thương và không thể buông tay.
Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe
tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên
đã vội vã lấy 1 chiếc gậy to ra cùng
chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu
đành thả chân cậu bé ra.
Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh
viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng
chân cậu có một vết sẹo rất to, trông
rất khủng khiếp - bằng chứng của lần
bị cá sấu tấn công.
Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu
đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên
này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo
được không. Cậu bé kéo ống quần lên,
để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp
ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết
sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên!
- Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! -
cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên
tay áo của cậu là một vết sẹo to,
thậm chí còn sâu hơn cùng với những
vết cào xước rất đậm và kéo dài do
móng tay của mẹ cậu - khi người mẹ
dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ
giữ lãi đứa con trai yêu quý. Cậu bé
nói với phóng viên:
- Chính vết sẹo này cháu mới không
bao giờ quên được! Và cháu tự hào về
nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu
buông tay.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Wed Sep 28, 2011 10:59 am

Nếu Ước Mơ Đủ Lớn


Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông
thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học
nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận
làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một
biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ
đó.
Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô
bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay
trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa
nào làm được cả.
Tôi cũng chú ý đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh
trong tay đang chơi một mình. Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng và ném bóng
cho đến khi trời tối mịt. Một ngày kia, tôi hỏi cô bé tại sao cô tập luyện nhiều
như vậy. Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nhìn thẳng
vào mắt tôi. Không một chút do dự, cô bé nói, "Cháu muốn vào học Đại học.
Cha cháu đã không thể vào Đại học được nên ngay từ khi cháu còn bé, cha
đã thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu
có thể vào học được là phải có một học bổng. Cháu thích bóng rổ. Cháu nghĩ
rằng nếu cháu chơi bóng giỏi thì cháu sẽ nhận được học bổng vào Đại học.
Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học. Cháu muốn thành xịn nhất. Cha
cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật sự lớn, những chuyện khác chỉ là
chuyện nhỏ." Sau đó cô bé cười và chạy đi tập tiếp.
Vậy đó, tôi cũng chào thua cô bé - cô bé đã tự định đoạt số mệnh của mình.
Tôi đã theo dõi cô bé suốt những năm đầu của Trung học. Mỗi tuần, cô bé
dẫn dắt đội bóng của mình chiến thắng. Thật làthích thú khi xem cô bé chơi.
Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên
bãi cỏ, đầu giấu vào trong cánh tay. Tôi bước qua đường và ngồi xuống bãi
cỏ cạnh cô bé. Tôi hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra với cô vậy. "O,À không có
gì," câu trả lời thật khẽ. "Cháu quá thấp." Huấn luyện viên nói với cô bé là
với chiều cao thấp như vậy côù sẽ chẳng bao giờ chơi cho một đội hạng
nhất được - chưa nói đến học bổng - bởi vậy cô nên bỏ ước mơ vào đại học
đi.
Cô bé thật đau khổ. Tôi cảm thấy lòng mình thắt lại khi nhận thấy sự thất
vọng của cô bé. Tôi hỏi xem cô đã nói cho cha cô biết chưa. Cô bé nhấc đầu
lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cô nói tất cả các huấn luyện viên đều sai
bét cả. Họ không hiểu được sức mạnh của ước mơ. Ông nói với cô bé rằng
nếu cô muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cô thật sự muốn có học
bổng, thì không có gì có thể ngăn cản cô được ngoại trừ một điều - thái độ
của chính mình. Ông nói với cô một lần nữa, "Nếu ước mơ đủ lớn thì tất cả
những điều khác chỉ là chuyện nhỏ."
Năm kế tiếp, khi cô và đội của cô chơi cho giải vô địch Bắc California, cô đã
được một huấn luyện viên chú ý đến. Cô được mời vào trường, với học
bổng, để đến với một đội bóng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA. Cô bé
ấy được nhận vào học. Cô đạt được việc học đại học mà cô hằng mơ ước
và cố gắng phấn đấu từ nhiều năm qua. Và cô bé đã được tham gia thi đấu
nhiều nhất trong lịch sử nhà trường.
Vào một đêm nọ, cha cô gọi cô. "Cha đang bị bệnh, cưng ạ. Cha bị ung thư.
Không, con đừng nghỉ học và cũng không cần trở về nhà. Mọi việc sẽ tốt thôi
con. Cha yêu con lắm."
Sáu tuần sau người cha - thần tượng của cô bé – đã qua đời. Trước đó, cô
bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sóc cha. Một đêm kia, trước
khi qua đời, cha cô gọi cô đến bên giường. Khi cô đến gần, người cha nắm
lấy tay cô và gắng sức nói "Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi. Đừng để
ước mơ của con chết theo cha. Hứa với cha đi." ông nài nỉ. "Hứa đi con."
Trong những giây phút hiếm hoi còn được ở bên cạnh nhau đó cô bé trả
lời "Dạ con xin hứa với cha."
Những năm sau đó thật là nặng nề với cô bé. Cô phải luân phiên giữa
trường và ở nhà, nơi mẹ cô ở một mình với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa
con khác. Sự đau đớn mất cha mà cô cảm nhận được vẫn còn đó, giấu kín
trong lòng cô, vẫn chờ đến một lúc nào không ngờ tới được bùng nổ lên để
đánh quỵ cô.
Mọi thứ dường như càng ngày càng khó khăn hơn. Cô phải chống chọi với
sợ hãi, nghi ngờ và vỡ mộng. Khó khăn đã làm cho cô phải học mất 3 năm
mới đủ chứng chỉ cho một năm. Những giáo viên trong trường không tin nổi
rằng cô vượt qua được dù chỉ một học kỳ. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cô lại nhớ
những lời cha cô "Rachel, hãy tiếp tục ước mơ. Đừng để ước mơ của con
chết theo cha. Nếu ước mơ của con đủ lớn, con có thể làm mọi việc. Cha
tin ở con." Và dĩ nhiên, cô luôn nhớ đến lời hứa của mình với cha.Cô bé đã
thực hiện được lời hứa và hoàn tất chương trình đại học. Cô phải mất đến 6
năm, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô vẫn tiếp tục chơi bóng rổ vào những lúc
chiều xuống. Và nhiều lần tôi nghe cô nói với bạn bè "Nếu ước mơ đủ lớn,
những điều còn lại là chuyện nhỏ.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Wed Sep 28, 2011 10:59 am

2 đô la và 1 giờ
Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn
ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc
nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi gì - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế
hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một
giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực mình:

- Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay
mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và
ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả
ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại
sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để
mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào
phòng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con còn thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp
tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?

- Vì con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con
có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của
bố không?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:20 am

Mẹ tôi không nói chuyện với cha tôi. Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi,
và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ.
Tôi đã khóc vào lần cuối cùng mẹ nói với cha. Tôi đã thấy cha mẹ nói chuyện
với nhau dù tôi không nghe được lời. Cha thì thầm, mẹ cũng thì thầm.
Hình dáng của hai người hiện lên trong ánh sáng khung cửa sổ ở cuối sảnh
đường dài. Cha tôi vươn người về phía giường mẹ nằm, trán chạm vào trán.
Tấm biển "Phòng Giải Phẫu" ở trên cánh cửa ở phía sau họ. Tay nắm chặt
tay như thể họ đang nắm giữ trái tim của nhau. Như thể họ lần đầu tiên gặp
nhau, như thể hai người tình bị ép phải xa nhau. Bị ép chia tay trong ngày
của sống và chết. Họ phải quyết định cùng nhau, làm hay là chết. Làm và
chết. Hai người đã sống cho nhau trong suốt bốn mươi năm qua. Mẹ tôi bị
một chứng bệnh làm máu không đến được não. Trải qua ba năm, bệnh tật
đã làm cuộc sống của mẹ xấu đi đến đáng sợ. Cuộc sống của mẹ có thể
được kéo dài nếu cuộc phẫu thuật được tiến hành ngay. Đã có mười hai
con người dũng cảm đi trước và chỉ có ba người đã thoát khỏi bệnh. Tôi đã
chứng kiến cha mẹ mình suy nghĩ để đi đến quyết định, cả hai đều nguyện
cầu trước cái chết. Mẹ tôi muốn sống, muốn làm thử. Những vòng xoáy,
quay cuồng… Rồi sự an bình đến.
Chúng tôi biết mẹ đã dũng cảm như thế nào. Cả ba chị em chúng tôi tập
trung quanh giường của mẹ trong bệnh viện cảm thấy thời gian như đẩy
chúng tôi tiến tới ngày định mệnh hôm sau. Chúng tôi mỉm cười với mẹ, bịn
rịn khi chia tay, và chỉ mong câu chúc "Chúc mẹ ngủ ngon" không phải là
câu chia tay cuối cùng của chúng tôi với mẹ.
Cha đã thức cả đêm để cầu nguyện, những lời cầu nguyện của tình hêu.
Thật đau đớn khi phải rời cha vào đêm đó, thật quá đau đớn khi nghĩ đến
cha phải cô đơn một mình. Nhưng cha nói với chúng tôi rằng cha không cô
đơn, ít nhất là vào đêm đó, cha đã có tình yêu của mình. Và bình minh tới.
Chúng tôi tập hợp lại và cầu nguyện. Chúng tôi hôn mẹ, ôm cha và đi theo
giường của mẹ cho đến khi chỉ có một người được phép đi tiếp bên cạnh.
Cha đã đi tiếp bên cạnh mẹ cũng như cha vẫn luôn làm vậy. Hai người đã ở
bên nhau trong suốt bao khó khăn. Mẹ đã mồ côi từ bé và phải sống hết nơi
này qua nơi kia. Cha cũng là con út thứ chín trong một gia đình nghèo.
Và họ đã tìm thấy trong nhau gia đình của mình. Chúng tôi, những đứa con
rất được yêu thương. Chúng tôi được cha mẹ cho những gì mà hai người
đã không thể có thủa thiếu thời: an bình, giáo dục, đạo đức. Chúng tôi được
sinh ra từ tình yêu.
Tôi thấy cha hôn mẹ và hai người rời nhau. Mẹ được đưa qua cánh cửa,
một mình. Cha, lưng quay về phía tôi, đặt tay lên cánh của, cầu nguyện cho
tình yêu và sức mạnh và hy vọng. Cha quay người và đi chậm chậm về phía
tôi. Ánh bình minh chiếu sáng trên khuôn mặt cha và tôi nhận thấy tình yêu
của cha sâu đậm đến chừng nào.
Tình yêu của sự hy sinh bản thân. Một tình yêu quá lớn tới mức ông ước
mong mang hết cái đau cho mẹ, người đang phải chịu một mình.
Và dù với tình yêu của chúng tôi bao quanh, cha vẫn đi một mình khi chúng
tôi chờ mẹ tỉnh lại, những tháng đầy nghi ngờ và hồi phục.
Cuối cùng, mẹ đã mất tiếng nói nhưng mẹ đã thắng trong cuộc chiến vì sự
sống.
Mẹ đã không nói với cha năm năm rồi, và vì thế cha tôi rất biết ơn mẹ.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:20 am

Hắn mới thú thật tất cả quá khứ của hắn cho ông nghe. Hắn cho ông biết là
hắn đang bị cảnh sát lùng bắt vì liên can đến những sòng bài và bán thuốc
phiện trên thành phố. Tuy nhiên, sau khi thổ lộ cho ông già, ông vẫn để cho
hắn ở lại như thường. Ông không hề thay đổi sắc mặt cũng như cách đối
xử sau khi đã biết rõ quá khứ bụi đời, giang hồ của hắn. Ðiều ấy làm hắn
kính nể ông. Ông đặt chiếc rổ xuống bãi cỏ, hỏi người thanh niên :
- Con có dự tính đi nơi khác không?
Hắn lưỡng lự rồi thay vì trả lời, lại hỏi ông già:
- Cụ có sợ liên lụy không nếu họ tìm thấy con ở đây?
Ông già lắc đầu không nói. Cái lắc đầu thản nhiên, coi thường tất cả những
khó khăn nếu có xẩy ra làm hắn nhìn ông như một ân nhân lớn. Bao năm
hắn tưởng như tình cảm trong hồn đã chết khô. Tình người chỉ là những lời
nói rỗng không. Ðời là tranh giành, dối trá. Cách đối xử của ông già là một
ngọn gió nhẹ, lách vào hồn hắn, khua động cái khả năng yêu thương, cái
tình thương từ thủa ban đầu trong cõi lòng hắn. Những cọng cỏ yêu thương
ấy đã miền miệt nằm im, đã chết cứng, hôm nay, rung rung nhẹ. Ông già
nhìn vào mắt hắn hỏi một câu đột ngột :
- Con hãy nói cho ta, gia đình là gì? Sao con lại bỏ đi ?
- Con không thể sống được trong gia đình ấy. Vì nơi ấy không có tình
thương !
- Thế con có gặp tình thương ở ngoài gia đình ?
Hắn trầm ngâm im lặng. Ông già nói thêm :
- Gia đình là tổ ấm con ạ. Kẻ không có gia đình là kẻ cô đơn, lạc loài. Người
ta phải tung cánh bay khi đến tuổi lớn nhưng gia đình vẫn là nơi người ta
bay về để sưởi ấm cõi hồn. Chỉ có tình gia đình thì cũng không đủ, người ta
không thể sống trong gia đình mãi mãi. Người ta phải đi, phải bay, người ta
cần tình bạn trong xã hội để sống. Nhưng không có gia đình để bay về người
ta vẫn chỉ là một cánh chim mồ côi. Dù bay có xa, dù lên có cao, cánh chim
vẫn thiếu thốn, vẫn không trọn vẹn .
- Nhưng gia đình con không là tổ ấm !
- Gia đình không còn tình thương là lúc họ ngưng đối thoại với nhau. Một
đêm đông lạnh thì cây củi rất cần thiết nhưng nếu củi không đốt thành lửa
thì củi cũng lạnh như gió tuyết mà thôi. Cởi mở cõi lòng cho nhau sẽ khơi
lên ngọn lửa đó để đốt cháy cành củi. Giá trị của lò sưởi là lửa. Khi những
cành củi tự rút khỏi bếp than thì lửa sẽ yếu đi, nhưng cành củi nào vẫn trung
thành đặt mình trong bếp lửa thì cành củi vẫn cháy, vẫn ấm, nó vẫn là giá trị
mà đêm lạnh đang cần thiết. Nếu nó thấy những cành củi khác đã bỏ lò lửa,
nó cũng rút lui theo thì nó đã đánh mất đi sứ mạng nó phải chu toàn, nó
cũng sẽ rơi vào đêm lạnh, hoang vu.
Hắn buồn trầm nét mặt. Trong cái tịnh mịch của buổi chiều, hắn thấy những
gam màu tang tóc li biệt. Hồn hắn chùng xuống như một tơ đàn ẩm mốc. Có
mất mát về trong hồn hồi tưởng. Ông già im lặng một chút rồi lại nói với hắn :
- Những người không biết xây dựng tình yêu trong gia đình thì họ cũng
chẳng biết đến tình yêu ngoài xã hội. Họ không thể hi sinh được cho nhau
trong cùng một tổ ấm thì làm sao họ có thể chịu thiệt thòi ở ngoài cánh
đồng ?
Những kẻ đã bỏ gia đình, chối từ xây đắp yêu thương trong gia đình, khi họ
gặp nhau ngoài xã hội, họ sẽ đem đến cho nhau những sứt mẻ, lấy tàn bạo
làm con đường chiến thắng .
Con đã kể cho ta nghe chuyện đời con. Xã hội là cái thâm độc của ông A , là
khuôn mặt nghi ngờ của bà B, là phản bội vì lợi lộc của lũ bạn. Là người cha
say khướt, người mẹ ghẻ không trách nhiệm .
Lằn roi của ông A là niềm vui thỏa mãn của mối trả thù. Nó diễn tả một hố
vắng nào đó trong hồn ông. Cái nghi ngờ của bà B không có xót thương
cũng chỉ là lời phiên dịch một nội tâm không có đất sống. Tình bằng hữu của
mấy đứa bạn không lớn hơn trái táo tầu là kết quả của một mùa giáo dục bị
sâu phá. Tất cả là hình thức một khoảng trống trong tâm hồn. Bằng ấy năm
trôi giạt con vẫn chưa nhận ra là chính họ cũng đã lớn lên trong gia đình
thiếu bóng nhân ái sao? Họ đã qua tuổi thơ mà yêu thương chỉ là bóng mây
bay ngang trời. Họ đã qua một khoảng trống .
Ông già đặt tay lên vai hắn tiếp tục :
- Cuộc đời bất hạnh vì những khoảng trống con ạ. Thí dụ như con đang ngồi
đây. Vợ chồng cô đơn vì những cách biệt. Tội nhân cô đơn vì bị ruồng bắt.
Kẻ yếu đuối cô đơn vì bị miệt thị. Nghệ sĩ cô đơn vì phải sáng tác theo thị
hiếu của khách hàng. Con ạ, tất cả các trạng thái bất hạnh trong cuộc đời là
hình thức của những khoảng trống trong tâm hồn .
Hắn nhìn lên ông già hỏi :
- Như vậy con phải làm gì ?
- Con phải biết rõ mình, rõ đời. Con phải quên đời, quên mình .
Hắn chẳng hiểu ông già nói gì, nhưng ngần ngại không dám hỏi. Ông già biết
tâm trạng ấy, nhìn gã, ông nói thêm :
- Con phải biết rõ mình để hòa đồng với đời. Con phải biết rõ đời để khỏi bị
đời đồng hóa. Không biết mình và biết đời con sẽ rơi vào khoảng trống. Từ
khoảng trống ấy cô đơn sẽ nẩy sinh . Nó là trạng thái con người đánh mất đi
cái bản ngã đích thực của mình. Họ muốn trở nên cái mà họ không có thể,
họ xao xuyến bất an. Họ để xã hội biến con người của họ trở thành cái mà
họ không được phép trở thành, vì thế, họ khắc khoải ưu tư . Cả hai, muốn
trở nên điều ngoài tầm mình với và đánh mất cái mình phải trở nên đều đưa
con người đến những mảnh đời hụt hẫng. Cái hụt hẫng ấy là nỗi cô đơn tàn
phá lớn nhất, con ạ. Và tàn ác nẩy sinh .
Con cũng phải quên đời và quên mình. Ðời không luôn luôn gọi con đến
những chân trời hạnh phúc. Chính con cũng lừa dối con ngày ngày. Trước
những tiếng gọi mà nhiều khi vô cùng mãnh liệt ấy con phải có can đảm chối
từ. Quên mình và quên đời chỉ là một hình thức của biết mình và biết đời mà
thôi. Ðơn giản, nhưng tất cả hạnh phúc cũng như thương đau trong thảm
kịch cuộc sống hệ tại có thế.
Hình ảnh con bò mẹ lấy mõm hẩy hẩy trên lưng chú bê nhỏ gợi lên trong hồn
chàng một tình cảm nhẹ nhàng, êm đềm mà chàng ngỡ rằng chàng không
bao giờ có thể có được rung cảm ấy. Ông già cúi xuống lượm chiếc rổ với
mớ rau cải còn xanh . Hắn ngồi trầm tư vì những lời nói của ông, thao thức
như cánh buồm vải đi trên biển lặng của nhớ nhung hồi cảm. Ông già cầm
mớ rau cải giũ đất rồi bảo hắn vào ăn cơm chiều. Mặt trời vừa mới le lói mà
giờ đã lặn xuống sâu dưới chân đồi. Trời đang sửa soạn vào đêm. Vừa đi,
ông già vừa nói cho hắn nghe .
- Tất cả hệ tại con tim. Gia đình ở trong tim ta. Mất tình yêu ấy thì dù ở trong
gia đình cũng chẳng gặp gia đình. Còn tình yêu đó thì dù cách trở núi sông ta
vẫn còn gia đình bên cạnh .

Regards, Guest!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:20 am

Tiếng thì thầm
1.
Con đừng lo khi những bước đi đầu tiên còn khiêm tốn. Tất cả những gì tốt
đẹp nhất cũng đều bắt đầu từ nhỏ bé. Cây sồi to phát xuất từ một chiếc hạt
nhỏ xíu. Từ hạt giống li ti trổ lên những cây cối và bông hoa xinh tươi nhất .
Một hạt yêu thương có thể thay đổi nhiều cuộc đời. Niềm tin, có thể làm nảy
sinh hết biệc lạ lùng này đến việc lạ lùng kia. Con hãy biết ơn đối với tất cả
những gì rất nhỏ bé trong cuộc đời ...
Khi con biết ơn và quý trọng tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc đời thì tình
yêu tuôn chảy qua con. Hãy mở rộng trái tim mình để cho lòng nhân ái tuôn
chảy mãi nhé, dù cuộc sống còn muôn khó khăn bao trùm. Nghĩ đến người
khác, sống và cống hiến cho cộng đồng, con không còn chỉ sống cho riêng
mình, đời sống của con là để phục vụ, cho tha nhân, cho tình yêu...Quên
mình, con sẽ thấy những bất hạnh của riêng mình trở thành vô nghĩa...Lúc
đó, con lại tìm được niềm hạnh phúc diệu kỳ mà không điều gì và không ai
có thể tước đi được.
Khi con yêu mến, hãy yêu mến hết lòng. Đừng bao giờ sợ thổ lộ tình yêu
của con. Tình yêu thực ra không mù quáng, mà nó thấy được cái tốt nhất
nơi người mình yêu, và như thế nó làm trồi bật lên cái đẹp nhất.
Hãy biết thông cảm thật nhiều, nhẫn nại thật nhiều và yêu thương thật nhiều,
con nhé. Sống giống như con mong người khác đối xử với mình. Nhưng
đừng làm thế vì nghĩ rằng con chỉ có thể làm như thế. Hãy làm như vậy bởi
vì con muốn làm như vậy, thật sự từ đáy lòng mình.
-2.
Con hãy bay bổng như Sơn Ca, xa, xa trên những nơi cao vút và líu lo hát
những lời ngợi ca cuộc sống. Cuộc sống sẽ thật tuyệt vời khi con cùng hòa
nhịp với nó !
Hãy đưa mắt nhìn cái đẹp đang ẩn kín, như màn bạc sau mỗi đám mây đen.
Khi con tập trung vào nó, đám mây cũng sẽ tan đi...Vẻ đẹp rải rác khắp nơi
xung quanh con. Hãy mở mắt và khám phá. Nếu con muốn tìm vẻ đẹp, con
sẽ thấy nó. Còn nếu con muốn tìm cái xấu, cái xấu cũng đến ngay. Sự lựa
chọn luôn thuộc về con.
3.
Con hãy là một cuốn sách mở, trang sách nào cũng sẵn sàng cho mọi
người được đọc. Khi không có gì để che giấu, con mới thực sự hoàn toàn
tự do và thanh thản. Sống thẳng thắn và thành thật, hãy chia sẻ những gì
con đang có trong tim mà không sợ bị ai chê cười. Đơn sơ như một đứa
trẻ !
4.
Có nhiều sự việc nho nhỏ trong đời sống thường ngày, những khó chịu vụn
vặt, có thể dễ dàng đưa đến bất bình và chia rẽ . Khi con kéo căng một sợi
dây thun, hoặc nó sẽ đứt, hoặc nếu bất ngờ con buông nó ra, nó sẽ co
mạnh lại và làm con đau. Nhưng nếu con từ từ bình tĩnh, để nó trở về vị trí cũ
một cách nhẹ nhàng, nó sẽ không đứt và cũng không làm con đau...Tình
thương và sự cảm thông luôn luôn giúp ta san bằng mọi lối đi.
Hãy biết tự cười mình, nhất là khi con bắt gặp mình đang trở nên quá
nghiêm nghị. Hãy thư giãn để mọi căng thẳng biến tan. Con sẽ làm được
nhiều hơn khi thảnh thơi, thoải mái.
Con hãy giữ cho tâm điểm sâu thẳm trong lòng mình được bình lặng như
mặt hồ, để có thể cảm nhận, phản chiếu sáng suốt cái tốt, phân biệt cái xấu
mà không bị méo mó.
Khi một cánh cửa khép lại thì sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Cánh cửa
mới đó sẽ có nhiều điều kỳ diệu, lạ lùng và những bất ngờ đôi khi còn to lớn
hơn nhiều. Mỗi hoàn cảnh đều có cái hay của nó. Đừng bao giờ buồn bực
hay mất can đảm khi một cánh cửa khép lại trước mặt con.
Cứ bình tĩnh đón nhận cuộc đời, càng trầm tĩnh bao nhiêu, con lại càng nhận
ra những nội lực tiềm ẩn trong mình .
5.
Tại sao, trong cuộc đời này, con không phải là người lạc quan, luôn trông
đợi cái tốt nhất, tìm kiếm cái tốt nhất và tạo ra cái tốt nhất ? Sự lạc quan
dẫn đến mạnh mẽ, còn bi quan dẫn đến yếu hèn và thất bại. Hãy để thần khí
chiếu sáng trong con, hãy tạo nên xung quanh con một thế giới đầy vẻ đẹp,
hài hòa và bình an.
Khi con có cái nhìn lạc quan vào cuộc sống, con sẽ nâng mọi tâm hồn lên
với mình, đem hy vọng và niềm tin đến cho những người con gặp. Lạc quan
nảy sinh lạc quan và cứ thế...Con ơi, luôn luôn có niềm hy vọng trong cuộc
đời, dù chỉ bắt đầu từ một tia sáng nhỏ.
6.
Con được thấy một cái giếng sâu thẳm, đen ngòm. Trên miệng giếng cài cái
xô và một sợi dây thừng. Người ta thả cái xô xuống giếng, và khi nó được
đưa lên từ vùng tối tăm đó, nó tràn đầy nước trong ngần và tinh khiết...
Con nghe có tiếng thì thầm : " Ở đáy lòng mỗi tâm hồn đều có tính thiện.
Con hãy dành thì giờ mà tìm kiếm cho đến khi thấy được nó, rồi hãy làm
cho nó nổi trội lên..."
Câu chuyện này được gửi khi Mĩ đang đánh Iraq, khi buổi bình minh với
những người dân Baghdad chỉ đến sau những đợt oanh tạc của những
Tomahawk, của những B2, F117A,... mà chủ nhân của nó George “War”
Bush và Tony “Witch Blair” đang ở trại David nghỉ ngơi và lo lắng cho đống
dầu đang cháy chứ không phải là máu của thường dân Iraq, của binh lính
Iraq và cả binh lính Mĩ, Anh đang đổ. Giá mà mỗi người trong chúng ta đều
có một “tiếng thì thầm” trong tâm khảm.... giá mà..... cuộc đời sẽ đẹp biết
bao – Je t’aime la vie!
(Eileen Caddy)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:21 am

KHÔNG PHẢI LỖI TẠI ANH...
(kính tặng những trái tim biết hy sinh)
I.
John không nén được tiếng thở dài. Chúng cứ liên tục trào ra trong lồng
ngực. Chưa bao giờ anh buồn và hoang mang thế.
Marian có mang!
Sao nàng lại báo cho anh cái tin ấy chứ. Mà lại đúng vào ngày hôm nay.
Chẳng biết làm gì, John nhét ngón tay cái vào giữa hai cái răng nanh vào
gặm. Và triền miên suy tư, giằng xé. Quên cả vị mặn và tanh của máu đã
loang đầy miệng.
Marian. Nàng thật tuyệt vời. Ban đầu, việc cưới Marian là một con bài chiến
thuật. Nhưng càng ở bên nàng, John càng yêu nàng. Marian xinh xắn, giản
dị, hiền dịu và đảm đang. Nói chung là rất đàn bà. Nàng là thần tượng của
các ông hàng xóm và cả các bà hàng xóm cả ghen. Nói vậy là đủ hiểu
Marian đôn hậu và láu lỉnh đến nhường nào.
Cuộc sống gia đình thật đầm ấm. Mặc dù công việc không mấy khi cho phép
John ở nhà. Chưa bao giờ họ to tiếng với nhau. Trừ lúc cả hai cùng cao
giọng hát một bản tình ca ưa thích.
Nhưng John không dám yêu Marian hết mình. Anh không được phép. Anh
phải nén xuống sự nồng nhiệt và thả ra một chút thờ ơ, khách sáo, vô trách
nhiệm.
John thường ít dám về nhà. Anh thường ở lì trong khách sạn của bọn chúng
trong những thời gian rảnh hiếm hoi. Và lại vùi đầu vào công việc. Dù John là
một thiên tài, anh cũng không tránh khỏi sự căng thẳng quá mức.
Những lúc không chịu đựng nổi nỗi nhớ giày vò, không điều khiển nổi con
tim, John vô thức trở về và ôm ghì Marian vào lòng. Thậm chí, khi tỉnh giấc
vào ban mai, John vẫn hay lầm tưởng mình đang ở khách sạn. Anh không lí
giải nổi tại sao trái tim lại mạnh đến thế. Nó như người đàn bà bảo gì thằng
đàn ông lí trí cũng nghe. Sau bao nhiêu là ngang bướng, bao nhiêu là kiêu
ngạo, bao nhiêu là tranh đấu, xé giằng...
John thường hay buồn bã nghĩ: "Thôi chết, mình yêu Marian thật rồi". Và
trong lòng anh dấy lên một nỗi khiếp đảm hãi hùng. Nó làm anh ớn lạnh.
Marian là một người vợ thông minh. John biết cô đã mơ hồ chạm tới nỗi
hoang mang trong tiềm thức anh. Cô đa hỏi. John tránh né. Cô không gặng
hỏi thêm nhưng cô tỏ ra buồn. Với Marian, tình yêu là sự chia sẻ. Tất cả.
Khi John giấu nỗi đau của mình, cô cũng khổ. Khổ vì không xoa dịu được
anh. Khổ vì anh không thành thật với cô. Marian hiểu John. Hiểu đến mức cô
biết điều John giấu là vì cô, vì hạnh phúc giữa hai người. Có điều, cô vẫn
buồn. Buồn vì John không hiểu hết cô. Rằng bên John, cô không sợ bất cứ
điều gì. Cô có thể làm tất cả. Cô có thể chết bên anh. Ôi! Nỗi buồn! Nỗi buồn
của những người đàn bà tuyệt đối đàn bà!
Trớ trêu thay, John hiểu những điều Marian nghĩ. Anh học được cách đọc
con người. Đó là công việc của anh, kỹ năng của anh. Nhưng dù anh là một
người đàn ông bình thường, anh cũng có thể cảm nhận được đức hy sinh
trong từng nhịp đập của Marian.
Vậy mà... Con người luôn rơi vào những tình huống trớ trêu. Có những bí
mật phải mãi mãi là bí mật. Những bí mật hễ cứ tiết lộ ra là chết. Mà lại là
tiết lộ với Marian, một người mà cấp trên đã chỉ thị cho John: "Cấm được
yêu đấy!"
Mỗi lần, thấy mắt Marian rơm rớm đỏ, John chỉ muốn chết quách cho xong.
Anh muốn kêu lên: "Trời ơi! Tại sao trên đời lại sinh ra cái nghề này? Tại sao
cứ phải đối phó với nhau mãi thế? Cho tao sống yên ổn đi chứ! Mẹ kiê'p cái
thế gian này! Mẹ kiê'p cái nghề tình báo!"
Rồi John lại tự trách mình: "Này Zack. Bình tĩnh chứ. Mày đã thề như thế
nào. Cha mẹ ma’y không chết vì chúng nó, nhưng những người dân nước
này, họ đã bị chúng giết. Những người dân vô tội. Và chúng lại sắp giết
những thế hệ tiếp theo. Này Zack, mày phải hy sinh cơ mà. Mày đã được
đào tạo thế nào. Tổ quốc đã kỳ vọng, tin tưởng vào mày như thế nào. Mày
không có gia đình. Không được phép có gia đình. Hiểu không? Hiểu! Thưa
ngài!"
Nghĩ đến đây, Zack lại cố mỉm cười. Thằng đàn ông lí trí trong anh đã mạnh
trở lại. Tên thực của anh là Zack. Zack "lì". Từ nhỏ, Zack đã mang biệt danh
ấy. Bố mẹ vĩnh biệt anh từ nhỏ. Zack sống với ông bà. Những người tốt
bụng và gia trưởng. Họ nghiêm khắc. Zack tập được sự bình thản trong lúc
cô đơn. Ông anh bảo: "Này, Zack. Đừng sợ. Đừng sợ gì cả. Đó là thằng đàn
ông". Nhưng Zack hoài nghi lời ông nói từ lúc bà đổ bệnh. Khi ấy, ông
thường khóc ướt đầm cả bộ râu. Và khi bà mất, ông khóc rống lên. Rồi im
bặt. Không nói thêm một lời nào. Vài ngày sau thì ông mỉm cười, nhắm mắt
gọi tên bà. Và tịch diệt.
Lời cuối cùng ông nói với Zack là: "Zack ơi, con tim là một đứa trẻ hư hỏng.
Cháu không nên nuông chiều nó. Cháu hãy mặc kệ nó. Nhưng chừng nào,
nó muốn xé toang ngực cháu, thì nó đã lớn. Và cháu hãy thả nó ra. Nó biết
phải dẫn cháu đi đâu. Ông tiếc vì đã không yêu bà sớm hơn và không
thương cháu như một đứa trẻ con, Zack ạ. Tha lỗi cho ông."...
Rồi Zack nhập ngũ. Zack muốn nối gót ông mình. Zack không còn sợ và ghét
quân ngũ từ khi nghe những lời trăng trối của ông. Quân ngũ, nó không triệt
tiêu cảm xúc của con người. Người ta tự triệt tiêu nó mà thôi. Zack chỉ tiếc
đã không hiểu ông mình cho tới tận khi ông qua đời. "Ông ơi, tha lỗi cho
cháu!", Zack thường tự thì thầm như vậy.
Trái tim và lí trí. Zack đã có cả hai. Thế nhưng, nhiều khi anh cảm thấy mình
hết sức nhỏ nhoi và vô cùng vụng dại. Anh không biết phải làm gì.
"Hãy đặt lí trí trên con tim, Zack. Cái đầu luôn nằm trên lồng ngực. Đừng
hưởng thụ, đừng ích kỷ. Đừng bằng lòng với hạnh phúc ấm êm. Đừng vùi
trong mái tóc, bàn tay của Marian mà quên nhiệm vụ. Hãy đề phòng tất cả.
Đề phòng cả Marian. Bọn chúng đã muốn ta lấy Marian. Cấp trên cũng đã
chỉ thị cho ta chấp nhận để tương kế tựu kế. Thật ra, ta và Marian, ai là
người giấu ai? Có phải cả hai đều là những điệp viên siêu hạng?
Hoặc những kẻ yêu đương đau khổ nhất? Hạnh phúc như con lươn trơn
nhẫy cứ trầy chuột khỏi tay. Mẹ kiê'p cái sự chiến tranh!"
"Mình và Marian yêu nhau. Yêu như người yêu người. Tình yêu thì không giả
tạo được. Thường thường, người ta kết hợp trái tim và lí trí. Đằng này,
chúng phải đánh nhau một mất một còn. Có cách nào khác không? Nghĩ đi,
Zack!"
Zack nhớ, có một lần, có chiếc xe bus lao đến Marian. Anh định lao ra.
Nhưng vãn còn một nhiệm vụ chưa hoàn thành. Anh đắn đo trong giây lát.
Cuối cùng, anh vẫn lao ra. Nhưng chiếc xe đã đâm sầm tới. Zack đứng tim.
Nhắm nghiền mắt. Chiếc xe phanh rít một hơi dài. Zack mở choàng mắt.
Không có máu. Marian đang ngã sõng xoài phía bên kia thành xe. Cô vẫn
bình thản nhưng chợt khóc oà khi Zack ôm ghì lấy cô. "Em tưởng em đã
mất anh", cô vừa lau nước mắt vừa cười. Zack vẫn còn run bắn.
"Không hiểu tại sao Marian lại ngã nhanh đến vậy", về sau, Zack thoảng nghi
ngờ. Rồi thì Zack dỗ lòng: "Cô ấy yêu mình, nếu không cô ấy đã chẳng oà
lên và ghì mình chặt như thế. Làm thế nào bây giờ?"
"Không, mình không thể nào bỏ trốn. Mà biết trốn đi đâu? Loại ngay phương
án này"
"Hay cứ sống thế này, muốn ra sao thì ra, bao giờ chết thì chết. Giá được
thế thì hay. Nhưng mình không thể chịu nổi cái cảnh cứ mãi mãi lừa dối
nàng. Và cái cảm giác nàng cũng đang giấu mình điều gì đó.
Có lẽ phải bỏ nàng
Ta phải sống đơn độc
Cuộc đời ta là thế"
Nghĩ vậy, những Zack vẫn cứ trù trừ. Anh cứ đợi, đợi mãi trong nỗi đau của
cuộc chiến. Trên thế giới này và trong con người. Anh không tự quyết định
được. Anh cứ chờ. Lí trí và trái tim, kẻ nào sẽ thắng?
...

Regards, Guest!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:21 am

II.
Độ này, John cũng không có thời gian để đau đớn. Đầu anh căng lên vì
nhiệm vụ mới. Bọn chúng đang có một âm mưu gì đó hết sức thâm hiểm.
John và Tomas phải phá được âm mưu ấy. Bằng mọi giá.
Trên đời này, có lẽ, không có nghề nào nguy hiểm và vô lí hơn nghề tình báo.
Phải luôn chắc chắn thành công với một công việc chưa biết hình thù, dạng
định ra sao. Sống và chết. Chọn đi! Chết! Tôi chọn chết. Nếu sống được thì
càng tốt! Đó là đức tin và lí tưởng. Để không phản bội. John và Tomas đều
hiểu, lòng người khôn lường. Nhưng họ nhìn nhau và tự thề: "Bạn mình
không phản bội"
Luck (tên thật của Tomas) có một tuổi thơ đau đớn. Anh là đứa trẻ bị bóc
lột. Bóc vỏ và lột da. Phải hiểu như thế. Vì vậy, Luck rất căm thù cái ác.
Căm thù tận xương tuỷ. "Trước những kẻ ác, Luck vẫn tỏ ra bình thản
được", Zack nghĩ: "Đó không phải là một điệp viên xoàng. Thậm chí, Luck tài
hơn mình".
Với Luck, lí trí là trên hết. Lắm lúc, Zack sợ cái sức mạnh tinh thần của
Luck. Luck không run tay khi nhả đạn vào một người đàn bà cần tiêu diệt.
Trong những nhiệm vụ dưới lốt nhân viên an ninh, Luck không ngại chứng tỏ
mình là một tên sát nhân máu lạnh.
Zack nghĩ, nếu mình phản bội, Luck cũng không ngại ngần khi bắn vỡ sọ
mình. Luck phải làm thế. Và có lẽ, mình cũng phải làm thế nếu Luck phải
bội. Không. Bắt buộc chứ không thể là "có lẽ". Phải bắn. Tất nhiên, Luck và
mình sẽ không bao giờ phản bội. Nhưng cần xác định thế. Phải nhanh gọn
và chính xác. Đoàng! Không thể khác.
Zack luôn tự tin và chính xác trong hành động của mình. Nhưng suy nghĩ của
anh thường trải dài ra vô tận. Zack biết điều đó không tốt cho nghề tình báo.
Giá mình là nhà văn nhỉ. Để viết về tội ác chiến tranh. Và về cuộc sống hoà
bình bên Marian. Thôi ngay! Thôi ngay! Dẹp ngay ý nghĩ ấy đi! Zack, nghiêm!
Này Zack, này Zack... Đoàng! Mày nhớ chứ?...
Zack cứ hay lan man thế. Điều đó khiến anh càng mệt mỏi. Luck nhận ra
điều đó, anh nhìn sâu vào mắt John và mỉm cười: "Zack! Trận đánh cuối cùng
đấy. Tổ quốc tin vào hai chúng ta." Nụ cười của Luck, nó đau đớn và mãnh
liệt, và chan chứa hy sinh. Ai dám bảo đó là nụ cười mị dân uỷ lạo? Ai bảo
Luck không có trái tim?
Ai dám bảo Tomas không có trái tim?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:21 am

III.
Tuần trước, bọn nó đã nghi. Đã nghi có một kẻ nội gián. Và chúng lùng sục
ráo riết. Loại trừ từng chi tiết...
Cuối cùng, trơ lại Zack và Luck!
Một trong hai người phải hy sinh!
Cả hai đều biết, nếu chúng không tìm ra, chúng sẽ giết cả hai!
Chúng vẫn vờn mồi. Không bắt giữ ai hết. Nhưng cả hai đều bị theo dõi
nghiêm ngặt.
John vẫn không thể năng về nhà. Anh phải tỏ ra thật bình thường với Marian
như một người chồng hờ hững mà chúng nhận định. Mặc dù, lúc này, anh
đang rối bời. Chỉ muốn ôm nàng và ngủ. Sáng hôm sau dậy, tất thảy hư vô
hết.
Phải đóng kịch với một Marian ngày càng đau khổ, Zack rùng mình: "Những
người chúng ta là những kịch sỹ thiên tài." Lại chờ đợi và lại chờ đợi...
John như con thú bị xích trong khu rừng đang cháy trụi dần...
Thế rồi, John thôi bị tình nghi. Tomas đã gây ra một vụ náo loạn, bắn chết
năm tên.
Bọn chúng bắt toàn bộ nhân viên an ninh xem xác Luck để răn đe.
Xác Luck nát bét, thủng lỗ chỗ, biến dạng. Nhưng đúng là Luck. Đúng là
Tomas. Còn hằn in đó Vết sẹo dài nơi cánh tay anh tự gây ra để xoá vệt
xăm ba chữ: HẬN HẬN HẬN
Mười lăm năm. Cả thảy mười lăm năm Tomas nhập quốc tịch mới và trà
trộn trong lòng địch. Với lòng căm thù bị dồn lại trong người. Suốt mười lăm
năm ấy, sức mạnh nào đã khiến Luck không nổ tung? Không một người đàn
bà. Dập được cả đôi mắt khát khao chỉ loé lên một lần duy nhất khi Thomas
đến thăm gia đình Zack cùng vài gã trùm sò.
Giờ Tomas gây náo loạn. Anh bùng nổ chăng? Không! Tomas quá mạnh.
Mạnh hơn Zack cả trăm lần. Anh đã cố tình chết để Zack sống. Trong hai
người, anh là kẻ bị nghi kỵ nhiều hơn. Và nhiều lí do khác nữa mà Zack
chẳng bao giờ hiểu nổi. Tomas đã chết. Và cuốn hồi ký cuộc đời bị thất lạc
anh. Không còn gì về Tomas được lưu lại.
Mười năm nữa, hai mươi năm nữa..., khi Zack trở về nước, anh cũng khó
lòng tìm lại được cuộc đời thật của Tomas. Cuộc đời Tomas là một bí mật.
Mãi mãi là bí mật. Một bí mật không được phép mở ra.
Cuối cùng, Tomas là gì? Một trái tim. Một trái tim sống vì thế giới mà không
được thế giới cho sống. Một trái tim mãnh liệt hơn mọi trái tim. Để rồi, mãi
mãi lặng câm. Tomas, Luck, làm sao để những kẻ vô ơn và tàn nhẫn trong
cuộc đời này biết tên anh. Người anh hùng vĩ đại có trái tim của Đankô.
Nhìn xác Tomas, Zack muốn hoá đá. Nhưng anh phải rảo bước ngay như
một kẻ đã quen cái chết để tránh nghi ngờ. Anh cũng không ngờ mình có
thể bước tiếp. Vừa rồi, có một luồng khí nóng tràn vào cơ thể Zack giúp anh
không bị đông cứng. Zack không tin vào linh hồn. Nhưng Zack chợt ước đó
là linh hồn của Tomas nhập vào anh, tiếp thêm cho anh sức mạnh...
Hôm ấy, Zack cũng không trốn vào nhà vệ sinh khóc. Ở đâu cũng có
camera, anh biết thế. Và cả máy dò cảm xúc. Anh nuốt hết nước mắt vào
lòng. Cả ngày, ruột gan anh cháy bỏng.
Zack nhớ đến câu chuyện một ông già bán kẹo cay tỏ ra bình thản trước
mặt tên chỉ huy địch, sau khi nuốt hai chiếc kẹo cháy ruột trong vô số những
chiếc kẹo độc đã bán cho quân thù. Những chiếc kẹo dành riêng cho những
kẻ tham ăn khiến chúng ngã gục trong đau đớn và toán du kích vượt qua
được cạm bẫy dày đặc.
Điều đó khiến anh càng tỉnh táo...
Mãi một tuần sau, khi mọi nghi hoặc của lũ chó săn đã tan đi, Zack mới có
cơ hội được khóc. Anh lặn xuống tận đáy bể bơi và ngồi im hàng phút cho
nước mắt xối xả trào ra. Áp lực nước làm mắt anh như nổ tung.
Khi Zack ngoi lên, anh cảm thấy nước và không khí đều có vị mặn chát. Và
cả mùi máu...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:22 am

IV.
Những biến cố xảy đến dồn dập trong đời Zack.
Tuần trước, Zack biết được âm mưu nham hiểm bọn chúng giữ kín là phóng
một quả tên lửa hạng nặng vào giữa thủ đô đất nước anh.
Zack đã âm thầm chuẩn bị kế hoạch ngăn chặn suốt một tuần nay. Anh đã
sắp xếp tất cả để cho toà nhà chứa nút phóng hoả sẽ nổ tung.
"Tomas, Luck, cậu và tớ sẽ làm được!", Zack tự nhủ hàng triệu lần câu ấy
"Anh sẽ hy sinh. Tha lỗi cho anh. Em sẽ hiểu, phải không Marian?"
Mọi sự dường như đã vào guồng...
Vậy mà, hôm qua, Marian đến gặp trực tiếp Zack và bảo cái câu ấy:
"Chúng mình sắp có con, Zack ạ!"
Trời! Zack suýt nổ tung!
Một đứa trẻ con. Cả đời anh khao khát!
Thú thật, Zack chỉ muốn tự tử!
Ta là John hay là Jack? Là Zack hay là John? Anh chỉ chực hoá điên!
- Tomas, cậu bảo tớ phải làm gì?
- Zack, hãy chấm dứt, chấm dứt... Chấm dứt chiến tranh đi!
- Nhưng tại sao tớ phải chết? Tại sao vợ tớ phải mất chồng và con tớ không
được thấy mặt tớ? Tại sao tớ phải chết trước khi tớ được làm người? Tại
sao tớ phải chết khi sau cái chết của tớ, có thể mọi thứ vẫn y nguyên như
thế?
- Vì con người, Zack ạ. Họ cô lập bọn mình. Họ phó mặc cho mình. Nhưng
chúng ta có nhau, những người chúng ta có nhau. Cậu đã mất tớ. Marian và
đứa trẻ sắp mất cậu. Nhưng cái vẫn còn, cái mãi mãi còn là trái tim và tình
yêu thương. Cái chết của chúng ta sẽ nuôi dưỡng và hồi sinh chúng... Trái
tim chúng ta buộc chúng ta phải tin thế thôi, Zack ạ!
Zack rút ngón tay dập nát ra khỏi miệng. Anh biết mình phải làm gì...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:22 am

V.
Zack lẻn vào phòng. Anh giật thót và sững lại khi thấy có người trong đó.
Marian!
Người vợ dịu hiền giờ mang chức vụ trong cơ quan phản gián cao hơn anh
mấy bậc.
Nàng đứng đó. Mỉm cười. Nụ cười không nham hiểm. Zack hiểu ra tất cả.
Làm sao mình lọt vào được đến đây mà chưa chết? Nhờ Marian, Zack
khẳng định. Nhờ chính nữ công dân của đất nước có những kẻ huỷ diệt. Và
Zack chợt sung sướng nhận ra: "Tình yêu tổ quốc là tình yêu nhân loại, phải
không, em?"
- Vâng!
Zack ôm lấy Marian, đặt tay lên nút khai hoả trái bộc phá. Giây lát nữa thôi,
toà nhà chứa cái nút bấm huỷ diệt này sẽ nổ tung.
Zack đặt tay lên bụng Marian. Cả hai, không, cả ba đều khóc, đều cười.
Không còn nhiều thời gian nữa. Bọn chúng đang ào lên.
"Con chúng ta, hy vọng nó đang ngủ", Marian nói khẽ qua làn nước mắt, "em
yêu anh, mãi mãi"
"Anh yêu em, mãi mãi"
Họ tựa vào nhau.
Zack cười buồn: "Marian, cho anh xin lỗi. Con yêu ơi, cho cha xin lỗi"
Marian oà lên: "Không! Lỗi không phải tại anh..."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:22 am

Tôi đã bắt đầu biết... nói dối!
Thủa nhỏ, tôi được dậy rằng phải sống trung thực, không dối trá với bản
thân mình và tất cả mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp
người. Khi đó, tôi chưa hiểu thực sự thế nào là trung thực, thế nào là dối trá
mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được
khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một
hôm, tôi đã biết ''sự thật'' trong những lời khen ấy. Tôi bắt đầu biết nói dối -
những lời nói dối chân thành nhất của đời mình.
Tôi có người bạn quanh năm lênh đênh trên con tầu nhỏ, đã cũ, đi câu mực,
đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày. Một lần, anh đi biển
và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội. Nhà anh chỉ còn một
người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà
phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó, gió bão gào thét dữ dội. Các
bác sĩ chuẩn đoán và quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành
trong khi bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.
Trong những đoạn tỉnh táo ngắn ngủi, bà chỉ thều thào hỏi là bão đã tan
chưa, con trai bà đã về chưa. Khi đó có một người làng lên cho biết rằng đã
tìm thấy những mảnh... vỡ của con tầu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các
bác sĩ, không ai trả lời bà. Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho
bà nghe rằng con bão còn khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi,
con tầu đã bị vỡ, sóng xô vài mảnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi)
không biết số phận đang đẩy đưa thế nào?
Các bác sĩ không kịp cản tôi nói. Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những
sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi
tình cờ phạm phải một tội ghê gớm mà suốt đời tôi không tha thứ nổi cho
mình. Sau khi bão tan, người bạn tôi sống sót trở về do được một chiếc tầu
khác cứu. Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở.
Sự "trung thực" ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm phải một sai lầm khủng
khiếp như vậy.
Trong truyện ngắn nổi danh "Chiếc lá cuối cùng" của O. Henrry, một bệnh
nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài
cửa sổ và tin rằng đó là chiếc "đồng hồ" số phận của cô. Khi chiếc lá cuối
cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng
xuống. Cô gái bình phục, sống khoẻ mạnh và không biết rằng, chiếc lá cuối
cùng đó chỉ là một chiếc lá "giả" do một hoạ sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây
trơ trụi.
Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng
tri thức... Nếu như tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mảnh ván tầu vỡ tôi
được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết. Nếu như không có
chiếc lá "giả" kia thì cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuỵêt vọng. Sự thật trong
đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu
giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh
sáng... điều đó mới gọi là sự thật.
Còn tất cả những hành động nào, lời nói nào cho dù đúng với mắt mình nhìn
thấy, tai mình nghe thấy, tri thức của mình hiểu thấy nhưng chúng là khiến
cho người khác, hoặc cho chính mình lâm vào cảnh tuyệt vọng hơn, mất đi
niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc huỷ hoại đời
sống... thì đều không phải sự trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật
của Quỷ tàn nhẫn không biết yêu thương con người.!
Trong cuộc sống của chúng ta, giữa sự thật của Tình yêu và sự thật của
Quỷ luôn luôn xáo trộn, mập mờ. Một lời nói dối trong "tình yêu" có thể cứu
người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết người. Tất nhiên chúng ta sẽ
chọn để nói lời nói dối chân chính. Tuy vậy để phân biệt rõ ràng khoảng cách
giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tuỳ thuộc vào từng
hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối
chân thành, chứa đầy tình yêu con người không?
Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng
loại.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:26 am

Giữ lửa
Ngày xưa, gia đình tôi chỉ sống trên một con đò. Cha chèo chống, đổi hàng
lên nguồn xuống biển. Suốt con sông nhỉ nhưng dài chỉ có một con đò duy
nhất. Cuộc sống của gia đình thật lênh đênh ghềnh thác.
Một ngày nọ, giữa sông vắn, cha đã đánh mất cái bật lửa. Phải giữ lửa trong
bếp suốt chuyến đi. Tối đến, cơn mưa trong gió chướng làm tắt ngấm bếp
lửa. Lúc tạnh mưa, mẹ bới tro lạnh, chỉ còn một cục than nhỏ xíu có lửa.
Mẹ nhanh chóng gom một ít rác khô, kẹp cục than vào giữa. Mẹ thổi nhẹ,
cục than từ từ sáng đều. Một lúc sau nùi rác từ từ bốc khói... Bếp lại đỏ lửa.
Ngồi bên bếp lửa, mẹ đã dạy tôi cách giữ lửa than cho lâu tàn, phải ủ phải
vùi ra sao. Nhen ngọn lửa mỏng thế nào để không tắt. Mẹ bảo, trong cuộc
đời, có lúc con chỉ có một hòn than nhỏ và ngọn lửa mỏng cuối cùng.
Tôi không phải là nhà thám hiểm, nhà địa chất hay thợ săn để ứng dụng
cách giữ hay nhen lửa của mẹ khi ở giữa rừng hoang lạnh. Nhưng tôi sẽ có
cách giữ và thắp lửa cho riêng mình. Tôi sẽ giữ một hòn than nhỏ, ngọn lửa
mỏng cho tình yêu thương, hi vọng và tất cả những gì tốt đẹp... trước khi nó
nguội lạnh, tắt đi, biến mất. Để có dịp , tôi lại nhen nhóm thắp lên ánh lửa...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:29 am

Tình Yêu
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm Tình Yêu, mỗi một ngưòi
đều phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất , người
thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt
cuộc đời (nguời bạn đời). Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu
nhất & hiểu được cảm giác yêu ... sau đó , hiểu được cảm giác "bị yêu"
mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất ... Khi đã trải qua cảm giác yêu
và bị yêu, mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người
bạn đời thích hợp nhất trong suốt cuộc đời còn lại.
Thật đáng tiếc, trong cuộc sống thực tế hiện tại, cả ba người này thường
không cùng là một người ... Người bạn yêu nhất không chọn bạn ... người
yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất ... và người bạn đời luôn
luôn không phải là người bạn yêu nhất, cũng không phải là người yêu bạn
nhất ... Đó chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất !!!
"..." sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi ???
Không ai muốn thay đổi Tình Yêu của mình ... Khi anh ta yêu bạn, đó là lúc
anh ta thật sự yêu bạn ... Nhưng khi anh ta không yêu bạn thì cũng thật sự
là không yêu bạn ... Anh ta không thể giả vờ không yêu khi anh ta đang yêu
bạn, cũng như anh ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn.
Khi một nguời không còn yêu mình muốn rời xa mình, mình cần hỏi lại bản
thân mình có còn yêu anh ta nữa không ... Nếu bạn không còn yêu nguời ấy
nữa thì xin đừng bao giờ vì bất cứ lý do gì mà không chịu rời xa người ấy !!!
Nếu như bạn vẫn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người
ấy có được một cuộc sống Hạnh Phúc, vui vẻ ... Đừng bao giờ ngăn cản khi
người ấy muốn ra đi !!! Nếu bạn ngăn cản người ấy có được Hạnh Phúc thật
sự ... nghĩa là bạn không yêu & không biết hy sinh cho anh ta nữa !!! Và nếu
như bạn không yêu & không biết hy sinh cho Tình Yêu thì bạn lấy tư cách gì
chê trách anh ta bạc tình ... ???
Yêu không phải là chiếm hữu ... !!! Bạn thích mặt trăng, không thể đem mặt
trăng cất vào trong hộp ... nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu
sáng vào tận trong phòng bạn ... Cũng như bạn yêu một người, bạn vẫn có
thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu ... Hãy để người ấy ra đi &
giữ tất cả những kỷ niệm giữa bạn với người ấy trở thành một hồi ức vĩnh
hằng trong cuộc sống ...
Nếu bạn thật sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh ta, yêu
mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn
khuyết điểm ... Tuyệt đối không nên vì yêu anh ta mà hy vọng anh ta trở
thành mẫu người mình mong muốn ... Yêu một người nào đó thật sự không
nói ra được nguyên nhân vì sao yêu ... bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, cho
dù tâm trạng tốt hay
xấu, khi Hạnh Phúc hay khi đau khổ, thì bạn cũng đều mong muốn người ấy
ở bên cạnh bạn ....
Chia tay cũng là một thử nghiệm Tình Yêu ... Tình Yêu chân chính & đích
thực sẽ chẳng bao giờ trở thành Tình Yêu oán hận ... ngay cả khi đã phải xa
nhau !!! Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề, phải
hứa ... Tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy ??? Tất cả chỉ vì
chúng ta không tin đối phương ... Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời
hoang đất lở ... nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy ... Cuộc
đời không thể nói trước đưọc điều gì ... Đừng nói mai sau ta luôn bên
nhau ... !!!
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn ???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:39 am

Tâm

_Đồ mù , đi đứng thế hả ?
Nó giật mình , lách vội tay lái vào lề .
_ Có ngày trời gọi đấy , nhãi ranh .
Ông chú mập mạp chạy chiếc A còng chửi với lại . Thật là quá đáng , ông ta
là người lớn sao lại nặng lời với người nhỏ như vậy chứ , sao mà thiếu độ
lượng thế ? Nhưng thôi , không sao , hôm nay nó đang vui . Mẹ nó đã cho
tiền để mua quyển sách Cái Trống Thíêc mà nó vẫn mơ ước , nó đang đi
mua sách mà , không thể để chuyện cỏn con ấy làm hỏng tâm trạng được .
Nó lại nhấn nhẹ bàn đạp , thư thả tận hưởng làn gió nhẹ thổi những chiếc là
phượng ly ty rơi lả tả xuống con đường . “ Lá phượng rơi cũng đẹp chẳng
kém gì hoa anh đào trong sách vẫn tả “ _ nó thầm nghĩ và mỉm cười khoan
khoái .
Đèn đỏ kìa . Nó thắng lại sát bên lề , vẫn thả hồn theo những chiếc lá xoay
xoay , chợt :
_ Im đi , còn khóc à , tao đánh nát người ra bây giờ , oan lắm đấy hả ?
Nó quay sang hai mẹ con đang dừng ngang xe nó . Người mẹ đang rất tức
giận còn cậu bé trai gương mặt tái đi vì sợ còn ướt nước mắt , đang cố dằn
tiếng nấc ngước đôi mắt tròn xoe trong trẻo nhưng lúc này đây đầy nỗi
hoảng hốt và ấm ức nhìn mẹ nó , rồi nhìn uống hai bàn tay . Có lẽ cậu bé đã
nghích ngợm gì đó với cây bút của mình nên hai bàn tay đầy những mực ,
dây cả ra chiếc áo sơ mi trắng . Nó đưa tay định vỗ nhẹ lên đầu cậu bé thì
chiếc xe đột ngột phóng vọt đi , thằng bé bật ngửa cả người ra sau làm nó
suýt thét lên . Đèn xanh rồi , nó đứng yên một lúc , chưa hết ngỡ ngàng : “
Người mẹ đó…sao mà….”
Thôi , đi tiếp kẻo tối mất .
Woa , chủ nhật nhà sách đông quá , người ra kẻ vào tấp nập . Nó đang hớn
hở dựng xe thì người thanh niên giữ xe đập đánh rầm vào yên sau xe quát :
_ Xe đạp để đằng sau .
Nó tức lộn ruột , định nói câu gì đó thì gã đã quay phắt người vẻ không thèm
biết đến ai . Nó chỉ có thể lẩm bẩm “ Đâu cần phải thế “ , rồi đưa chiếc xe
vào đúng chỗ với thân phận của nó . Hôm nay nhiều chuyện bực mình quá .
Vừa lựa sách nó vừa hát nho nhỏ một bài hát ưa thích và nó cảm thấy vui
hơn “ Chẳng việc gì phải bực tức thế , để cho mình thoải mái một tý đi nào “
Đọc ké say sưa xong thì cũng phải về thôi , nó cầm quyển sách định mua và
ra quầy tính tiền .
_ Hahaha , mày mua thật đấy à ? “ Nghệ thuật làm vợ “ ?
_ Ừ , tao mua tặng mày đấy , đồ quỷ
Hai cô nữ sinh ríu rít vừa nói vừa cười , tay cầm con tượng gốm còn ướt
màu nước vung ngang vung dọc
_ Ối ……
cả cái đầu xanh lè và cái váy đỏ rực rỡ của con tượng gốm đóng một cái
dấu to tướng thật là tuyệt chiêu lên vai chiếc áo trắng mới tinh của nó . Nó
nhìn vết màu rồi nhìn lên hai cô bạn kia bằng con mắt thật sự không giấu
được nỗi bực tức , nó quát :
_ NÀY……
nhưng nó chợt khựng lại , rồi không nói tiếng nào , nó cười _ tuy có hơi
méo mó_ rồi bước đi . Hai cô bé vẫn chưa hết giật mình nhìn theo nó , cùng
quay lại nhìn nhau cười , nụ cười làm sáng cả hai khuôn mặt trẻ thơ , hai cô
lại tíu tít trò chuyện . Nó quay nhìn lại và , nụ cười ấy cũng thắp sáng luôn
khuôn mặt nó .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:46 am

HÃY LÀM NGAY!

Trong lớp học dành cho người lớn, tôi giao cho mỗi người "tới gặp một
người mà anh chị yêu thương nhất, và nói với người đó rằng anh chị yêu họ."
Tuần sau vào buổi học kế tiếp, một người trong số các học trò của tôi đã kể
lại, "Tôi đã giận thầy Dennis vào tuần trước khi thầy giao cho chúng tôi phải
làm như vậy. Tôi đã không cảm thấy tôi cần phải nói với ai như vậy. Nhưng
khi tôi bắt đầu lái xe về nhà lương tâm của tôi bắt đầu lên tiếng. Khi đó tôi
biết chính xác tôi cần phải nói với ai câu nói đó. Năm năm trước, tôi và Cha
tôi đã có một cuộc cãi nhau dữ dội và vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa.
Chúng tôi tránh mặt nhau trừ những buổi bắt buộc cả gia đình tụ họp. Gần
như chúng tôi không nói với nhau một lời. Khi về tới nhà tôi nhận thức rõ
ràng rằng tôi sẽ tới gặp Cha và nói với Cha rằng tôi yêu người biết chừng
nào."
"Sau khi quyết định như vậy dường như một gánh nặng đã trút khỏi vai tôi."
"Vào 5:30 sáng, tôi đã có mặt tại nhà bố mẹ bấm chuông gọi cửa, thầm cầu
nguyện mong Cha sẽ mở cửa. Tôi sợ rằng nếu Mẹ ra mở, tôi sẽ không có
đủ can đảm và nói với Mẹ thay vì với Cha. Nhưng may mắn đã mỉm cười với
tôi và Cha đã ra mở."
"Tôi không bỏ phí lấy một giây - bước lên một bước tôi nói với Cha 'Cha,
con muốn tới để nói với Cha rằng con yêu thương Cha.'"
"Dường như có điều gì đó đã truyền từ tôi sang Cha. Trước mắt tôi, khuôn
mặt của Cha dịu hẳn lại, những nếp nhăn dường như biến mất và Cha bật
khóc. Cha mở rộng cánh tay ôm tôi vào lòng và nói rằng 'Cha cũng thương
yêu con lắm, con trai, nhưng cha đã không thể nói ra được điều này.'"
"Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói. Hai ngày sau khi tôi gặp Cha tôi,
người đã bị nhồi máu cơ tim và hiện nay đang ở trong bệnh viện. Tôi vẫn
chưa rõ người có thể qua khỏi được hay không nữa."
"Điều tôi muốn nói với các bạn là : Đừng chờ đợi làm những điều mà bạn
cần phải làm. Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi chần chừ không nói với Cha? Hãy
dành thời gian cho những việc bạn cần phải làm và hãy làm ngay đi!"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:46 am

Trẻ Em Học Được Gì Từ Cuộc Sống

Những đứa trẻ sống giữa những người phê phán thì học lên án.
Những đứa trẻ sống trong bầu không khí thù địch thì hay đánh nhau.
Những đứa trẻ sống trong sự hãi hùng thì học được thói sợ sệt.
Những đứa trẻ sống trong cảnh đau xót thì học được sự đồng cảm.
Những đứa trẻ sống trong bầu không khí đố kỵ thì học được thế nào là tham
vọng.
Những đứa trẻ sống trong bầu không khí khoan dung thì học được sự nhẫn
nại.
Những đứa trẻ sống giữa những nguồn động viên thì học được lòng tin.
Những đứa trẻ sống giữa những lời khen tặng đúng lúc thì học đánh giá cao
những gì bao quanh chúng.
Những đứa trẻ sống trong niềm tự hào thì học được cách phấn đấu.
Những đứa trẻ sống trong sự san sẻ thì học để trở nên hào hiệp.
Những đứa trẻ sống trong sự trung thực và sự công minh thì học được
chân lý và lẽ công bằng.
Những đứa trẻ sống trong hạnh phúc thì học được rằng thế giới là nơi tốt
đẹp để sống.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:46 am

Tiếng nói của cuộc sống

Xin chào! Tôi là cuộc sống đây. Hôm nay tôi sẽ cố giải quyết mọi vấn đề bạn
đang gặp phải để bạn đừng than trách tôi nữa…
Nếu bạn bị tắc đường và kẹt xe, đừng thất vọng. Còn rất nhiều người trên
thế giới này, mà đối với họ, lái xe là một niềm mơ ước không thể thực hiện .
Nếu bạn cảm thấy học hành thật chán ngán. Hãy nghĩ đến người đã hàng
năm trời rồi không được đi học.
Nếu bạn thất vọng vì một chuyện tình cảm đang đến hồi tan vỡ. Hãy nghĩ đến
người chưa bao giờ biết yêu thương và được yêu thương là như thế nào.
Nếu bạn buồn vì một cuối tuần nữa lại sắp trôi qua. Hãy nghĩ đến những
người phụ nữ ở môi trường làm việc khắc nghiệt, phải làm việc 12 tiếng một
ngày, 7 ngày một tuần để nuôi con.
Nếu bạn cảm thấy mất mát và tự hỏi mình cuộc sống là gì và có mục đích
gì. Hãy nghĩ đến những người bệnh tật, biết trước mình không còn sống
được bao lâu nữa, và không còn cơ hội để tự hỏi mình nữa.
Nếu bạn cảm thấy khủng khiếp khi là nạn nhân của những trò đùa, những
sự nhỏ mọn… của người khác. Hãy nhớ: Thế nhưng vẫn chưa là gì đâu, vì
tồi tệ hơn nữa là khi: bạn có thể là chính những người đó!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:47 am

CÁI KÉN BƯỚM

Một chàng trai nọ tìm thấy một cái kén bướm. Một hôm anh thấy cái kén hé
một lỗ nhỏ. Anh ta ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình khỏi cái
lỗ nhỏ xíu. Rồi anh ta thấy mọi việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú
bướm không thể cố gắng hớn được nữa. Vì thế, anh ta quyết định giúp chú
bướm nhỏ. Anh lấy cái kéo rạch cho cái lỗ to thêm.
Chú bướm dễ dàng thoát ra khỏi cái lỗ to hơn. Nhưng thân mình nó sưng
phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Cón chàng thanh niên cứ ngồi quan sát
cái kén với hy vọng mộtlúc nào đó thân mình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi
cánh xòe rộng hơn đủ để nâng đỡ thân hình chú.
Nhưng chẳng có gì thay đổi cả! Sự thật là chú bướm đã phài bò loanh
quanh suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng
phồng. Nó chằng bao giờ có thể bay được. Có một điều mà người thanh
niên không thể hiểu: cái kén chật chội khiến chú bướm phải nỗ lực mới chui
qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ
thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài.
Đôi khi đấu tranh là rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống một
cuộc đời bình lặng, ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi
người đều có. và chẳng bao giờ ta có thể bay được. Vì thế, nếu bạn thấy
mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng sau đó
bạn sẽ trưởng thành hơn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:49 am

Trái tim mang nhiều “thương” tích
Một chàng trai đứng giữa đám đông và tuyên bố rằng mình có trái tim đẹp
nhất. Thật vậy, nó hồng hào, hoàn hảo đến mức không hề có một vết thâm
hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý rằng đó là trái tim đẹp nhất họ từng
thấy. Đúng lúc ấy, có một cụ già xuất hiện. Ông ngắm nghía trái tim của
chàng thanh niên, rồi vừa từ từ mở khuy áo vừa nói chậm rãi: “Trái tim của
tôi đẹp hơn của cậu nhiều!”. Mọi nguời nhìn trái tim ông lão: Nó dị dạng với
những vết sẹo lồi lõm, chằng chịt, lại còn có cả những phần của quả tim như
đã bị cắt đi, để lại những rãnh khuyết, lại có những mảnh tim to nhỏ khác
nhau đuợc đắp vào vụng về làm cho nó càng trở nên sần sùi, lởm chởm.
Những tiếng xì xào lan rộng trong đám đông. Nhiều nguời lắc đầu, tỏ ý chê
cuời ông lão lẩm cẩm. Chàng trai cũng cuời:
- Cụ đang đùa cháu, phải không ạ? Cụ ơi, cụ nhìn lại mà xem. Trái tim của
cháu không có một khuyết điểm nào. Còn trái tim của cụ lại toàn là những
mảnh chắp vá đầy sẹo!
- Đúng! Có thể trái tim của tôi không hoàn hảo, nhưng nó đã sống hơn trái
tim của cậu. Hãy nhìn những đuờng hằn này của trái tim! Đó chính là hình
ảnh những nguời mà tôi yêu quý. Không chỉ là những cô gái đâu, cậu đừng
cuời vội đó còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè, những nguời tôi gặp tình cờ...
Tôi xé một mẫu tim của mình trao tặng họ, và họ trao lại cho tôi một mẩu tim
của họ để đắp vào chỗ trống. Những mẩu tim đó không hoàn toàn giống
nhau: Phần trái tim cha mẹ trao cho tôi bao giờ cũng lớn hơn phần tôi trao
cho hai Nguời, con gái tôi dành cho tôi phần trong trẻo nhất của trái tim nó,
bạn đời tôi dành cho tôi phần đẹp nhất và chung thuỷ nhất của bà... Chúng
ghép vào nhau tạo nên những vết sần sùi, những đuờng sẹo chằng chịt này.
Nhng tôi luôn tự hào vì chúng. Chúng nhắc nhở tôi nhớ đến những con nguời
yêu dấu, những tình yêu tôi đuợc chia sẻ với cuộc đời... Còn những vết
khuyết này là những phần trái tim tôi trao đi mà chưa đuợc nhận lại. Cậu
biết đấy, tình yêu cũng chẳng cần sự đền đáp. Dù những vết khuyết này
nhiều lúc làm tôi đau đớn nhưng cũng chính nhờ chúng mà tôi thêm khát
khao cuộc sống, thêm vững tin để chờ đợi đến một ngày kia những khoảng
trống ấy sẽ đuợc lắp đầy. Chàng trai ạ, nhờ những mảnh chắp vá này mà
trái tim tôi còn đập đến ngày nay.
- Đám đông im phăng phắc. Chàng trai cũng lặng đi không nói. Anh quay
nguời lau những giọt nuớc mắt vừa trào ra, rồi... xé một mẩu từ trái tim hoàn
hảo của mình trao cho cụ già. Đáp lại, ông lão cũng xé một mẩu từ trái tim
đầy thương tích của mình trao cho chàng trai
- Hai phần này không thể đều nhau tất nhiên! Trên trái tim của chàng trai, giờ
đây đã hằn lên một vết sẹo. Tuy không còn hoàn hảo nữa, nhng chàng trai
thấy hài lòng với trái tim “mới” của mình hơn bao giờ hết.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:49 am

Một cậu bé tám tuổi lại gần một người đàn ông đứng tuổi và ngước mắt hỏi:
-Cháu biết chú là người rất thông thái. Cháu muốn biết bí mật của cuộc sống
là gì? Chú nói cho cháu biết đi?
Người đàn ông cúi xuống bên đứa trẻ và đáp:
-Chú đã nghĩ rất lâu trong suốt cuộc đời mình. Và bí mật của cuộc sống tổng
kết trong 4 từ:
“Từ thứ nhất là “suy nghĩ”. Hãy suy nghĩ về những giá trị mà cháu muốn
cuộc sống của cháu có.
Từ thứ hai là “tin tưởng”. Hãy tin tưởng vào bản thân mình dựa trên những
việc cháu làm vì giá trị cháu muốn có.
Từ thứ ba là “mơ ước”. Hãy mơ ước về những điều có thể đến, dựa vào
niềm tin vào bản thân và những giá trị mình muốn có.
Từ cuối cùng là “can đảm”. Hãy can đảm để biến ước mơ thành hiện thực,
dựa trên những niềm tin vào bản thân và những giá trị của chính mình”.
Và đó là những điều mà Walt Disney lừng danh nói với cậu bé : suy nghĩ, tin
tưởng, mơ ước và can đảm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:49 am

Tàn Nhang

Một bà cụ đang nắm tay một bé xếp
hàng trong công viên. Mặt cậu bé rất
nhiều những đốm tàn nhang nhỏ, nhưng
đôi mắt thì sáng lên vì háo hức. Rất
nhiều trẻ con cũng đang xếp hàng chờ
được một họa sĩ trang trí lên mặt để
trở thành những 'người da đỏ' hay
'người ngoài hành tinh'...
- Cậu lắm tàn nhang thế, làm gì còn
chỗ nào trên mặt mà vẽ! - Cô bé xếp
hàng sau cậu bé nói to.
Ngượng ngập, cậu bé cúi gầm mặt
xuống. Thấy vậy, bà cậu cũng ngồi
xuống bên cạnh:
- Sao cháu buồn thế ? Bà yêu những
đốm tàn nhang của cháu mà! Hồi còn
nhỏ, lúc nào bà cũng mong có tàn
nhang đấy! - Rồi bà cụ đưa những ngón
tay nhăn nheo vuốt má cậu bé - Tàn
nhang cũng xinh lắm, chắc chắn chú
họa sĩ sẽ thích những vết tàn nhang
của cháu!
Cậu bé mỉm cười:
- Thật không bà?
- Thật chứ! - bà cậu đáp - Đấy, cháu
thử tìm thứ đẹp hơn những đốm tàn nhang!
Cậu bé nhìn bà, suy nghĩ một chút rồi
thì thầm:
- Những nếp nhăn, bà ạ!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 9:50 am

Để có một cuộc sống hạnh phúc...


Đây là những lời khuyên của các tu sĩ
Tây Tạng để có một cuộc sống hạnh
phúc, nhưng không phải lời khuyên nào
cũng thích hợp với bạn. Dù vậy bạn
cũng nên đọc và suy ngẫm.


1. Hãy luôn ghi nhớ rằng tình yêu và
thành công luôn bao gồm cả rủi ro.
2. Khi bạn trắng tay, cái bạn còn lại
là những bài học.
3. Hãy luôn tuân thủ nguyên tắc 3T:
Tôn trọng chính bản thân mình, tôn
trọng người khác, và chịu trách nhiệm
về tất cả những gì bạn đã làm.
4. Không đạt được những điều mình
muốn có khi cũng là một điều may.
5. Hãy nghiên cứu những quy tắc để
biết cách phá vỡ chúng một cách hợp lệ.
6. Đừng để bất đồng nhỏ làm tổn
thương mối quan hệ lớn.
7. Khi bạn nhận ra bạn đã phạm phải
sai lầm, hãy sửa chữa ngay.
8. Hàng ngày, hãy dành một ít thời
gian ngồi một mình.
9. Hãy dang rộng vòng tay để đón nhận
những giá trị mới, nhưng đừng làm mất
đi giá trị của bạn.
10. Im lặng đôi khi là cách trả lời
hay nhất.
11. Hãy sống một cuộc đời tử tế đáng
kính. Để mai này, khi bạn già nua
ngồi nhìn lại, bạn sẽ có cơ hội được
tận hưởng cuộc đời thêm một lần nữa.
12. Bầu không khí chan hòa tình yêu
thương trong gia đình bạn là nền tảng
tốt nhất cho cuộc đời bạn.
13. Khi tranh cãi với những người bạn
yêu thương, chỉ đề cập đến chuyện
đang xảy ra. Đừng bao giờ bới lại
chuyện cũ.
14. Hãy chia sẻ kiến thức của bạn. Đó
là cách để bạn sống mãi trong lòng
những người khác.
15. Mối quan hệ tốt nhất mà bạn có
được là mối quan hệ mà trong đó, tình
yêu thương dành cho nhau nhiều hơn
gấp mấy lần sự cần thiết có nhau.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ronaldo
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 413
Points : 3015
Thanks : 7
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   Fri Sep 30, 2011 10:02 am

Hãy sống cho trọn vẹn một ngày

Trong một tuần có hai ngày mà chúng ta không cần phải bận tâm về chúng,
có hai ngày chúng ta không nên vướng bận, lo âu hay sợ hãi.
Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua, với tất cả lỗi lầm, với tất cả những sai
sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau. Ngày hôm qua đã qua rồi , và
mãi mãi tuột khỏi tầm tay của chúng ta.
Chẳng có bất kì điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua. Chúng ta chẳng
thể lấy lại những thứ đã cho đi, cũng chẳng thể xoá đi dù chỉ là một lời
chúng ta đã nói - bởi ngày hôm qua đã qua rồi.
Ngày còn lại chính là ngày mai, với những thử thách mà chúng ta chẳng thể
biết được. Những phiền muộn hay niềm vui của ngày mai cũng ở ngoài tầm
tay chúng ta.
Mặt trời ngày mai sẽ mọc. Dù toả sáng rực rỡ hay bị che khuất sau những
đám mây thì Mặt trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó chúng ta
chẳng thể nào đánh cuộc chuyện gì sẽ xảy ra, bởi ngày mao vẫn chưa đến.
Chúng ta chỉ còn lại một ngày – đó là ngày hôm nay. Bất cứ một người bình
thường nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách chỉ trong một ngày hôm
nay. Nhưng anh ta lại thường ngã gục khi phải cộng thêm vào gánh nặng
của ngày hôm qua và những gánh nặng của ngày mai.
Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại và chính vì những nuối tiếc
trong quá khứ và nỗi lo âu cho tương lai. Vì thế, chúng ta hãy sống cho trọn
vẹn một ngày
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ý nghĩa   

Về Đầu Trang Go down
 
Những câu chuyện ý nghĩa
Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 13 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6 ... 11, 12, 13  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DS34B.TK Diễn đàn lớp Dân Sự 34B ĐH Luật TPHCM  :: GIẢI TRÍ :: SOUP FOR SOUL-
Chuyển đến