DS34B.TK Diễn đàn lớp Dân Sự 34B ĐH Luật TPHCM
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI FORUM LỚP DÂN SỰ 34B TRƯỞNG ĐẠI HỌC LUẬT TPHCM

DS34B.TK Diễn đàn lớp Dân Sự 34B ĐH Luật TPHCM


 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
» Phần mềm học 3000 từ vựng tiếng anh thông dụng nhất - 100% Hiệu Quả
by thongpro31 Sat May 16, 2015 2:03 pm

» Cơ hội để sinh viên khoá sau tiếp tục sử dụng diễn đàn
by Admin Sun Mar 16, 2014 10:59 pm

» Sài Gòn Web Đẹp - Chuyên cung cấp sỉ lẻ Smart phone và thiết kế website trọn gói cho cá nhân, doanh nghiệp và tổ chức với giá siêu rẻ
by Admin Fri Sep 13, 2013 10:17 am

» Thông báo về lễ tốt nghiệp
by Admin Wed Aug 28, 2013 2:29 pm

» Thông báo tuyển chuyên viên luật tại Quảng Ngãi
by Admin Wed Aug 28, 2013 2:22 pm

» Chủ đề: THẺ VISA TRẢ TRƯỚC (PREPAID CARD)
by kaka Sun Aug 25, 2013 6:19 pm

» Quy trình tổ chức Lễ bế giảng và trao bằng tốt nghiệp cho sinh viên hệ chính quy
by ronaldo Sun Aug 25, 2013 12:24 pm

» Tuyển cộng tác viên đăng tin quảng cáo làm việc tại nhà
by ronaldo Sun Aug 25, 2013 12:24 pm

» Chủ đề: THẺ VISA TRẢ TRƯỚC (PREPAID CARD)
by ronaldo Sun Aug 25, 2013 12:21 pm

» Nghị quyết mới môn LTTDS
by Ngo Tam Sat Jun 29, 2013 11:27 pm

» THÔNG BÁO VỀ LỊCH ÔN TẬP VÀ THI TỐT NGHIỆP
by Admin Thu Jun 27, 2013 11:32 am

» Điểm bộ phận TTHS
by Admin Thu Apr 25, 2013 7:48 pm

» Về đề thi môn TTHS (Mới nhất)
by Admin Mon Apr 08, 2013 10:48 pm

» Nhanh tay click - ăn cháo sạch dài lâu
by 4TCenter Fri Mar 29, 2013 2:55 pm

» Ôn tập TTHC
by Admin Thu Mar 28, 2013 7:15 pm

Monthly Hot Music

Top posters
kaka
 
ronaldo
 
Admin
 
hoàngngấn
 
EnbacMIG
 
MoonQn307
 
darkcrystal_hongxuan
 
heomoiden
 
thuha_qt
 
vanlinh
 
Advertisements
Lượt truy cập
thiết kế website giá rẻ Smart phone giá sốc
SEO website 
Liên kết
June 2018
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 
CalendarCalendar

Share | 
 

 ĐIỀU KIỆN CÓ HIỆU LỰC CỦA GIAO DỊCH DÂN SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT DÂN SỰ NĂM 2005

Go down 
Tác giảThông điệp
kaka
Forum VIP
Forum VIP


Tổng số bài gửi : 466
Points : 3106
Thanks : 0
Join date : 14/08/2011

Bài gửiTiêu đề: ĐIỀU KIỆN CÓ HIỆU LỰC CỦA GIAO DỊCH DÂN SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT DÂN SỰ NĂM 2005   Thu Sep 01, 2011 7:19 pm

THS. NGUYỄN THỊ TÌNH – Khoa Luật Thương mại, Trường Đại học Thương mại

Điều kiện có hiệu lực
của giao dịch dân sự (GDDS) là một trong những nội dung cơ bản, quyết
định sự ổn định, tính hợp lý, tính hiệu quả của các giao dịch trong
giao lưu dân sự nói chung và trong hoạt động thương mại nói riêng. Nếu
pháp luật không có những quy định cụ thể, rành mạch sẽ làm cho các chủ
thể hoang mang và không tự tin khi tham gia GDDS, thương mại, gây ra
những hậu quả khó lường đối với nền kinh tế – xã hội và có thể tạo ra
sự tùy tiện không đáng có trong quá trình áp dụng pháp luật của các chủ
thể có liên quan. Vì vậy, vấn đề về điều kiện có hiệu lực của GDDS cần
phải được nghiên cứu và xem xét, đưa ra những giải pháp cụ thể nhằm
mang lại sự ổn định và tạo đà phát triển cho nền kinh tế.


Theo quy định tại Điều 122 Bộ luật Dân sự năm 2005
(BLDS 2005), một GDDS chỉ được coi là có hiệu lực khi đáp ứng đầy đủ
các yêu cầu sau: a) Người tham gia giao dịch có năng lực hành vi dân
sự; b) Mục đích và nội dung của giao dịch không vi phạm điều cấm của
pháp luật, không trái đạo đức xã hội; c) Người tham gia giao dịch hoàn
toàn tự nguyện. 2. Hình thức GDDS là điều kiện có hiệu lực của giao
dịch trong trường hợp pháp luật có quy định.

Tuy nhiên, trong quá trình áp dụng luật cũng như
nghiên cứu tính hợp lý của các quy định này trong thực tiễn, chúng tôi
nhận thấy vẫn còn một số bất cập cần phải được bổ sung, sửa đổi trên
các khía cạnh sau đây:

Một là, cần quy định cụ thể về khái niệm “người tham gia GDDS”

Theo quy định tại Khoản 1 (a), Điều 122 BLDS 2005,
điều kiện đầu tiên để xác định một GDDS có hiệu lực đó là “Người tham
gia giao dịch có năng lực hành vi dân sự”. Để xác định rõ nội hàm của
quy định này, khái niệm “người tham gia giao dịch” cần phải được làm
rõ. Tuy nhiên, trong nội dung các quy phạm pháp luật hiện nay chưa có
bất cứ một định nghĩa nào về “người tham gia giao dịch”. Vì vậy, khi mà
chưa có một định nghĩa chính thống, khái niệm này có thể được hiểu theo
nhiều cách khác nhau. Theo cách hiểu phổ biến hiện nay, “người tham gia
giao dịch” bao gồm hai chủ thể: chủ thể hợp đồng và người ký kết hợp
đồng. Điều đó có nghĩa là, để một GDDS có hiệu lực, trước hết người
tham gia giao dịch (chủ thể hợp đồng và người đại diện ký kết hợp đồng
(nếu có) phải có năng lực hành vi (NLHV) tham gia từng GDDS cụ thể. Tuy
nhiên, khi giao dịch của người không có NLHV hoặc bị mất NLHV được xác
lập thông qua người đại diện, thì cách hiểu về người tham gia giao dịch
như trên lại gặp một số trở ngại. Có ý kiến cho rằng, người bị mất NLHV
và người không có NLHV trong các trường hợp trên không phải là người
tham gia giao dịch, bởi mọi vấn đề từ khi xác lập đến khi thực hiện
giao dịch đều được thực hiện thông qua người đại diện. Chúng tôi nhận
thấy, BLDS 2005 mặc dù không trực tiếp ghi nhận họ là người tham gia
giao dịch nhưng đã gián tiếp thừa nhận vai trò tham gia giao dịch của
người bị mất NLHV, người không có NLHV khi quy định GDDS của người chưa
đủ sáu tuổi và người bị mất NLHV dân sự phải do người đại diện theo
pháp luật xác lập, thực hiện (Điều 21, Khoản 2 Điều 22) và tại Khoản 3
Điều 69 “Các GDDS giữa người giám hộ với người được giám hộ có liên
quan đến tài sản của người được giám hộ đều vô hiệu, trừ trường hợp…”.
Với những quy định này, rõ ràng chúng ta không thể phủ nhận vai trò
tham gia giao dịch của người mất NLHV và người không có NLHV, bởi lẽ họ
là người có quyền và lợi ích liên quan đến giao dịch, cụ thể hơn, họ là
người có tài sản là đối tượng của giao dịch. Tuy nhiên, nếu áp họ vào
hai loại chủ thể tham gia giao dịch như cách hiểu thông thường hiện nay
là không hợp lý, bởi lẽ, mặc dù họ có tài sản mang ra giao dịch nhưng
họ không thể là chủ thể của hợp đồng và cũng không thể là người ký kết
hợp đồng, bởi chủ thể của hợp đồng, người trực tiếp xác lập và thực
hiện hợp đồng trong trường hợp này chính là người đại diện theo pháp
luật của họ. Vì vậy, khái niệm “người tham gia giao dịch” có thể được
hiểu, ngoài hai chủ thể theo cách hiểu thông thường (chủ thể của hợp
đồng và người ký kết hợp đồng) còn bao gồm cả đối tượng này. Với cách
suy luận như vậy, khi áp dụng điều kiện về “người tham gia giao dịch có
NLHV dân sự” trong trường hợp này thì người tham gia giao dịch với tư
cách chủ sở hữu của tài sản là đối tượng giao dịch nếu bị mất NLHV,
không có NLHV, sẽ đương nhiên không thể đáp ứng điều kiện về “người
tham gia giao dịch phải có NLHV dân sự” như đã nêu ở trên. Điều kiện về
“NLHV” trong trường hợp này chỉ có thể đáp ứng bởi chủ thể của hợp đồng
và người trực tiếp ký kết hợp đồng (người đại diện, người giám hộ). Suy
luận theo lẽ thông thường, những giao dịch loại này theo các điều kiện
quy định tại Điều 122 BLDS 2005 sẽ không bao giờ được coi là có hiệu
lực, điều đó đã gián tiếp tước quyền tham gia giao dịch của người bị
mất NLHV dân sự, người chưa có NLHV dân sự dù sự tham gia đó chỉ là
tham gia một cách gián tiếp thông qua người đại diện, người giám hộ.



Theo chúng tôi, để giải quyết vấn đề này, BLDS
2005 nên bổ sung nội dung để giải thích rõ khái niệm “người tham gia
giao dịch” có tính đến đặc thù trong các GDDS của người không có NLHV
và người bị mất NLHV như đã phân tích ở trên. Có như vậy, mới tạo ra
cách hiểu thống nhất và điều kiện thuận lợi cho các chủ thể bảo vệ
quyền và lợi ích chính đáng của mình, hạn chế tối đa sự tùy tiện trong
việc áp dụng pháp luật.

Hai là, cần phải xác định rõ ranh giới của sự
“tự nguyện” và “mất tự nguyện” trong quy định về điều kiện “Người tham
gia giao dịch hoàn toàn tự nguyện”


Khái niệm “tự nguyện” được đưa ra ở đây rất mơ hồ,
chung chung, gây khó khăn và tùy tiện trong quá trình áp dụng luật.
Chẳng hạn, việc tham gia giao dịch của một bên không có lợi thế về sức
mạnh thị trường do sức ép của một bên có vị thế mạnh trên thị trường,
hay giao dịch giữa một bên là cấp dưới trực tiếp buộc phải tham gia
giao dịch vì sợ “uy thế” của cấp trên có bị coi là không đáp ứng điều
kiện “hoàn toàn tự nguyện” theo quy định của Điều 122 vẫn là một vấn đề
còn bỏ ngỏ. Việc một bên chủ thể dùng lợi thế thị trường, quyền lực
thương mại để ép buộc một hoặc các bên chủ thể khác tham gia và thực
hiện GDDS rất có thể được ngụy biện là sự thỏa thuận, thương lượng,
đánh đổi lợi ích giữa các bên. Ở cấp độ mất tự nguyện nghiêm trọng, có
thể nhận biết dễ dàng như việc một bên chủ thể dùng vũ lực, đe dọa dùng
vũ lực với bên kia nhằm đạt mục đích trong GDDS thì đương nhiên giao
dịch này sẽ vô hiệu và chủ thể thực hiện hành vi ép buộc có thể sẽ phải
chịu trách nhiệm hành chính hoặc hình sự. Ở cấp độ dân sự và thương
mại, do có sự giao thoa, khó phân biệt giữa ép buộc và thỏa thuận cho
nên rất cần phải có một khái niệm để chỉ ra những dấu hiệu của sự ép
buộc, mất tự nguyện khi các bên chủ thể thực hiện một GDDS.

Vì vậy, theo chúng tôi, để giải quyết vấn đề này,
BLDS 2005 cần phải quy định một tiêu chí để xác định giới hạn cụ thể
của sự tự nguyện và mất tự nguyện khi các chủ thể tham gia vào một GDDS.

Ba là, sửa đổi điều kiện về hình thức GDDS là điều kiện có hiệu lực của giao dịch

Quy định này hiện nay đang gây nhiều tranh cãi và
thực tế không bảo vệ được lợi ích hợp pháp của những người ngay tình,
đôi khi tạo ra kẽ hở cho một số đối tượng lợi dụng để yêu cầu tuyên bố
GDDS vô hiệu nhằm phục vụ các lợi ích, mục đích cá nhân một bên chủ thể.

Theo quy định tại Điều 134 BLDS 2005 “Trong trường
hợp pháp luật quy định hình thức GDDS là điều kiện có hiệu lực của giao
dịch mà các bên không tuân theo thì theo yêu cầu của một hoặc các bên,
Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác quyết định buộc các bên
thực hiện quy định về hình thức của giao dịch trong một thời hạn; quá
thời hạn đó mà không thực hiện thì giao dịch vô hiệu”. Theo chúng tôi,
quy định này trên thực tế chỉ có ý nghĩa trong trường hợp cả hai bên
chủ thể của giao dịch đều có thiện chí mong muốn tiếp tục thực hiện hợp
đồng. Tuy nhiên, trường hợp này hầu như khó có thể xảy ra, bởi việc
tuyên bố vô hiệu là do yêu cầu của một trong các bên, do đó, khi họ đã
nộp đơn yêu cầu tuyên bố vô hiệu có nghĩa là họ mong muốn hợp đồng đó
không được tiếp tục thực hiện nữa. Chẳng hạn, khi giao dịch có đối
tượng là bất động sản, theo quy định của pháp luật Việt Nam thì cần
phải bằng văn bản có chứng nhận, chứng thực của cơ quan nhà nước có
thẩm quyền, nếu các bên thiết lập hợp đồng mua bán bằng giấy viết tay
chưa có công chứng, chứng thực, rõ ràng đã vi phạm về mặt hình thức.
Thông thường đối với bất động sản khi thấy giá trị tài sản tăng cao,
bên bán thường là bên mong muốn hợp đồng đó bị vô hiệu để được lấy lại
tài sản thực tế mình đã bán, do vậy, họ thường lợi dụng việc vi phạm về
mặt hình thức để yêu cầu Tòa án tuyên bố vô hiệu và họ sẽ không hợp tác
với bên mua để cùng ra công chứng chứng thực bản hợp đồng theo yêu cầu
của Tòa án. Hậu quả là việc yêu cầu hoàn thiện về mặt hình thức của Tòa
án sẽ không có giá trị và sẽ tạo cơ hội cho bên có hành vi làm lợi bất
chính do muốn lấy lại tài sản thực tế đã bán khi giá trị của tài sản
tăng cao. Chính vì vậy, theo chúng tôi, để ngăn chặn hiện tượng này,
cần phải yêu cầu các bên hoàn thiện về mặt hình thức, nếu họ vẫn cố
tình không tuân thủ thì cần phải coi là giao dịch đó có hiệu lực. Bên
cạnh đó, để đảm bảo các bên có thái độ nghiêm túc tuân thủ hình thức
khi ký kết hợp đồng, pháp luật cũng nên có chế tài về mặt hành chính
đối với các bên (chẳng hạn phạt tiền) đối với trường hợp không tuân thủ
về mặt hình thức.

Bốn là, cần sửa đổi nội dung khái niệm “đe dọa” trong GDDS bị coi là vô hiệu do bị đe dọa.

Theo quy định tại Điều 132 “Khi một bên tham gia
GDDS do bị lừa dối hoặc bị đe dọa thì có quyền yêu cầu Tòa án tuyên bố
GDDS đó là vô hiệu”. Theo đó, khái niệm “đe dọa” được hiểu là “hành vi
cố ý của một bên hoặc người thứ ba làm cho bên kia buộc phải thực hiện
giao dịch nhằm tránh thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, danh dự, uy tín,
nhân phẩm, tài sản của mình hoặc của cha, mẹ, vợ, chồng, con của mình”.

Với quy định này, BLDS 2005 đã giới hạn chủ thể bị tác động do hành vi đe dọa của bên kia làngười tham gia giao dịch hoặc của cha, mẹ, vợ, chồng, con của người tham gia giao dịch.
Theo chúng tôi, quy định như trên chưa bao quát, bởi lẽ trên thực tế,
không phải chỉ có những đối tượng như cha, mẹ, vợ, chồng, con hoặc bản
thân bị đe dọa xâm hại về tính mạng, sức khỏe… mới làm ảnh hưởng đến
quyết định giao kết hợp đồng của một bên, có những trường hợp mặc dù
không có quan hệ như trên, nhưng có mối quan hệ đủ để họ phải hy sinh
quyền lợi riêng để bảo vệ tính mạng, sức khỏe, danh dự, uy tín, nhân
phẩm, tài sản của người khác vẫn có khả năng tác động một cách trực
tiếp, thông qua đó ép buộc họ phải tham gia giao dịch. Việc giới hạn về
đối tượng có khả năng bị xâm hại như trên là chưa bao quát, chưa phản
ánh được đúng thực tế các mối quan hệ đa dạng trong đời sống xã hội. Do
vậy, theo chúng tôi, cần phải quy định theo hướng xem xét khả năng tác
động của sự đe dọa đó đến chủ thể tham gia giao dịch mà không nên liệt
kê các đối tượng bị đe dọa phải gánh chịu thiệt hại như quy định trong
Điều 132, BLDS 2005 hiện nay.

Năm là, nên sửa đổi điều kiện mục đích và nội
dung của giao dịch “không trái đạo đức xã hội” thành “không xâm phạm
trật tự công cộng”.


Theo quy định tại Khoản 1 (b) Điều 122, GDDS phải
đáp ứng điều kiện “mục đích và nội dung của giao dịch không vi phạm
điều cấm của pháp luật, không trái đạo đức xã hội”. Tuy nhiên, khái
niệm đạo đức xã hội mặc dù đã được định nghĩa ở Điều 128 “Đạo đức xã
hội là những chuẩn mực ứng xử chung giữa người với người trong đời sống
xã hội, được cộng đồng thừa nhận và tôn trọng” nhưng vẫn còn rất mơ hồ
và thiếu tính cụ thể. Vấn đề xác định thế nào là chuẩn mực đạo đức
trong thực tế phụ thuộc vào nhiều yếu tố và quan điểm của mỗi cá nhân,
mỗi cộng đồng và thậm chí ở mỗi giai đoạn có thể có cách hiểu khác
nhau. Có thể thấy, mục đích của quy định này là để bảo vệ lợi ích của
các chủ thể tham gia giao dịch, quyền và lợi ích hợp pháp của những
người liên quan cũng như lợi ích chung của xã hội. Theo chúng tôi, nên
sửa đổi nội dung này theo hướng thay cụm từ “không trái đạo đức xã hội”
thành “không xâm phạm trật tự công cộng”. Cách quy định này phù hợp với
thông lệ quốc tế (pháp luật của Pháp, Nhật Bản đã quy định rất cụ thể
về điều kiện này), vừa dễ dàng chứng minh hơn so với việc quy về chuẩn
mực đạo đức để xác định một giao dịch có vô hiệu do vi phạm về mặt đạo
đức hay không mà vẫn đạt được mục đích của pháp luật trong việc bảo vệ
lợi ích chung của xã hội.

Sáu là, nên loại bỏ quy định tại Điều 127 BLDS 2005

Theo quy định tại Điều 127 BLDS 2005 “GDDS không có
một trong các điều kiện được quy định tại Điều 122 của Bộ luật này thì
vô hiệu”. Theo chúng tôi, quy định này là không hợp lý bởi lẽ ngoài
trường hợp vô hiệu do vi phạm Điều 122 như trên, BLDS 2005 còn có các
điều khoản cụ thể nêu các trường hợp GDDS vô hiệu như Điều 128 (GDDS vô
hiệu do vi phạm điều cấm của pháp luật, trái đạo đức xã hội), Điều 129
(GDDS vô hiệu do giả tạo), Điều 130 (GDDS vô hiệu do người chưa thành
niên, người mất NLHV dân sự, người bị hạn chế NLHV dân sự xác lập, thực
hiện), Điều 131 (GDDS vô hiệu do bị nhầm lẫn), Điều 132 (GDDS vô hiệu
do bị lừa dối, đe dọa), Điều 133 (GDDS vô hiệu do người xác lập không
nhận thức và làm chủ được hành vi của mình), Điều 134 (GDDS vô hiệu do
không tuân thủ quy định về hình thức). Bên cạnh đó, BLDS 2005 cũng quy
định một số trường hợp vô hiệu vì những lý do khác không thuộc các
trường hợp nêu tại Điều 122 và Điều 128-134. Cụ thể, Điều 411 BLDS 2005
quy định, đối với GDDS là hợp đồng “nếu ngay từ khi ký kết, hợp đồng có
đối tượng không thể thực hiện được vì lý do khách quan thì hợp đồng này
bị vô hiệu”. Chẳng hạn, A và B ký kết hợp đồng xây dựng, theo đó, B
phải xây cho A hoàn chỉnh khu chung cư 50 tầng, với 500 căn hộ trong
thời gian là 12 tiếng thì đối tượng của hợp đồng là công việc không thể
thực hiện được, do vậy sẽ vô hiệu theo quy định tại Điều 411. Hoặc theo
quy định tại Khoản 3, Điều 69 BLDS 2005 quy định “Các GDDS giữa người
giám hộ với người được giám hộ có liên quan đến tài sản của người được
giám hộ đều vô hiệu, trừ trường hợp giao dịch được thực hiện vì lợi ích
của người được giám hộ và có sự đồng ý của người giám sát việc giám
hộ”. Chẳng hạn, hợp đồng giữa A (là người bị mất NLHV dân sự) và B
(người giám hộ của A) về việc bán ngôi nhà do A được thừa kế cho B sẽ
bị coi là vô hiệu nếu B không chứng minh được giao dịch đó được thực
hiện vì lợi ích của A (chẳng hạn để có tiền chữa bệnh cho A) và giao
dịch đó có sự đồng ý của người giám sát việc giám hộ.

Thực chất, những trường hợp vô hiệu quy định tại các
điều từ 128-134 là sự cụ thể hóa một số trường hợp vô hiệu do không
tuân thủ các điều kiện như quy định tại Điều 122 BLDS 2005. Tuy nhiên,
sự tồn tại của Điều 127 với nội dung như đã trình bày ở trên đã rơi vào
tình trạng vừa thừa (không cần thiết phải có quy định “thiếu một trong
các điều kiện ở Điều 122 là vô hiệu” vì chính nội dung Khoản 1, Điều
122 khi quy định “GDDS có hiệu lực khi có đủ các điều kiện sau đây: …”
đã chứa đựng nội hàm đó rồi), vừa thiếu (vì ngoài các trường hợp vô
hiệu do vi phạm các điều kiện có hiệu lực mang tính nguyên tắc chung ở
Điều 122, còn có các trường hợp được liệt kê cụ thể ở Điều 128 -134 và
một số trường hợp ngoại lệ quy định tại Điều 69 và Điều 411 BLDS 2005.
Do vậy, theo chúng tôi nên loại bỏ quy định tại Điều 127 nhằm tránh sự
bất hợp lý và thiếu sự thống nhất trong nội dung các quy định luật.

SOURCE: TẠP CHÍ NGHIÊN CỨU LẬP PHÁP ĐIỆN TỬ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
ĐIỀU KIỆN CÓ HIỆU LỰC CỦA GIAO DỊCH DÂN SỰ THEO QUY ĐỊNH CỦA BỘ LUẬT DÂN SỰ NĂM 2005
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Cận cảnh giao diện Windows 8 của Microsoft
» Con người đang cố gắng liên lạc với người ngoài hành tinh như thế nào
» CHÚC MỪNG SINH NHẬT ACILEFU (KU KHOA )
» Mời offline năm 2013 anh em DVB tại TP Nam Định
» [Hình Ảnh] Buổi Giao Lưu Nhỏ Của Anh Em DVB BMT

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DS34B.TK Diễn đàn lớp Dân Sự 34B ĐH Luật TPHCM  :: HỌC TẬP-
Chuyển đến